Chuyện Nước Non Mình : Cẩm Nang Nuôi Tù

Thưa quý thính giả,

Phạm Đoan Trang là một chiến sĩ tranh đấu cho tự do, dân chủ. Trong nhiều tác phẩm đấu tranh của cô chúng tôi đã chọn cuốn” Cẩm nang nuôi tù” để giới thiệu với thính giả vì nó rất cần thiết cho rất nhiều gia đình có thân nhân đang bị bạo quyền cầm tù. Hơn nữa làn sóng bắt bớ vẫn đang lan rộng nên sẽ có nhiều người sẽ phải ở trong thân phận” nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”.

Sau đây mời quý thính giả theo dõi phần tiếp theo của Cẩm Nang Nuôi Tù sẽ do Bảo Trân trình bày để kết thúc chương trình PTĐLSN tối nay.

      DLSN20012022bis Camnang

Cẩm Nang Nuôi Tù (tiếp)

Phạm Đoan Trang

– cô lập gia đình của người bị tù, khiến họ cảm thấy cô đơn và tuyệt vọng (thực hiện thủ đoạn “cô lập” trong chiến lược “trấn-phân-cô-kéo” của công an).

Công an thường nói rằng làm truyền thông hay vận động nói chung “chẳng được tích sự gì đâu”, “chẳng được ích lợi gì đâu”. Nhưng chính cách nói ấy lại hé lộ một sự thật ngược lại: Chắc chắn là làm truyền thông có tác dụng tốt, thì công an mới tìm cách để người dân đừng làm.

Dài dòng như vậy, nhưng tóm lại thì đơn giản thế này: Kẻ đàn áp, kẻ bắt nạt, hành hạ người khác luôn chỉ muốn nạn nhân của chúng im lặng chịu đựng, không kêu la, không “làm ầm ĩ lên”, không để ai biết. Nếu nạn nhân im lặng chịu đựng là hoàn toàn đúng ý chúng.

Nên hay không nên làm truyền thông? Câu trả lời là: Bắt buộc phải làm truyền thông cho người bị bắt, bị giam giữ, bỏ tù. Làm truyền thông chính là để bảo vệ họ, và cao hơn thế, xây dựng hình ảnh họ.

Trong việc này, thân nhân, gia đình đóng vai trò quan trọng nhất. Cho nên hơn ai hết, gia đình phải ý thức được vai trò và sức mạnh của truyền thông; nếu không, sẽ rất thiệt thòi cho người ở tù.

III. Làm truyền thông như thế nào?

  1. Tâm lý người đọc/người xem và cách “chiều” họ

Tâm lý người đọc/xem/nghe nói chung:

Lười đọc, đọc rất ít.

Nếu có đọc thì thường là đọc lướt.

Nếu có xem/nghe thì thường là xem/nghe một cách lơ đãng, không tập trung.

Cách “chiều” người đọc/xem/nghe:

Viết càng sáng sủa, dễ hiểu càng tốt, và viết ngắn, nhất là lời bình cho phim, video clip.

Tâm lý người đọc/xem/nghe nói chung:

Rất ngại nghĩ, ngại phải đọc lại, xem lại để hiểu.

Thường là nếu không hiểu một điều gì đó, họ sẽ bỏ qua luôn chứ không mất thời gian tìm hiểu lại.

Cách “chiều” người đọc/xem/nghe:

Nhắc lại: Viết càng sáng sủa, dễ hiểu càng tốt, và viết ngắn, nhất là lời bình cho phim, video clip.

Cố gắng để độc giả đọc tới đâu, hiểu tới đó, khán/thính giả xem tới đâu, hiểu tới đó.

Tâm lý người đọc/xem/nghe nói chung:

Quan tâm đến những câu chuyện, có nhân vật, có hành động, có thông tin, có những chi tiết đắt giá.

Cách “chiều” người đọc/xem/nghe:

Hãy tìm kiếm các chi tiết, thật nhiều chi tiết, và kể lại.

Ví dụ: “Mẹ Nấm ở tù không được dùng băng vệ sinh” là một chi tiết đắt giá phản ánh rõ nét đời tù ở Việt Nam.

Tâm lý người đọc/xem/nghe nói chung:

Ghét lỗi.

Cách “chiều” người đọc/xem/nghe:

Viết đúng chính tả, đúng ngữ pháp, thông tin chính xác.

Tâm lý người đọc/xem/nghe nói chung:

Ghét dài dòng, kể lể, lủng củng khó hiểu.

Cách “chiều” người đọc/xem/nghe:

Viết ngắn gọn, rõ ràng.

Tâm lý người đọc/xem/nghe nói chung:

Ghét bị răn dạy đạo đức, dạy đời. Thích “khai dân trí” cho người khác nhưng ghét bị người khác “khai dân trí” ngược lại.

Cách “chiều” người đọc/xem/nghe:

Tránh răn dạy, dạy đời, dạy đạo đức cho người đọc/xem/nghe.

Tránh oán thán, trách móc, đổ tội cho độc giả hay khán/thính giả, vốn là những người chẳng liên quan gì.

Nếu muốn khuyên một điều gì đó, hãy cố gắng thể hiện thật khiêm nhường.

  1. Các hình thức làm truyền thông

Có vô số cách truyền tải thông tin (truyền thông), cũng như vô số cách truyền tải thông điệp: báo chí, xuất bản, video clip, điện ảnh, sân khấu, đồ họa, thời trang…

Một đoạn kịch ngắn (hội thoại hoặc kịch câm) đưa lên YouTube, nói về người thân bị tù của bạn, cũng là một cách truyền tải thông điệp. Một chiếc áo phông in hình chân dung người tù cũng vậy. Một bức tranh vẽ chân dung người thân của bạn? Một bộ tem dành cho dân sưu tầm có hình người đó? Một bài hát về người đó? Tất cả đều quá tuyệt.

Phần tiếp theo đây sẽ tập trung vào truyền thông bằng báo chí, hay nói cụ thể hơn là vào hoạt động báo chí (đưa tin, viết bài).

Hãy sáng tạo. Thử tìm mọi cách để truyền tải thông tin hay một thông điệp gì đó về người thân của bạn đến cộng đồng, dư luận. Sau đó, tìm người thể hiện nó, ví dụ họa sĩ, người thiết kế đồ họa, nhạc sĩ…

  1. Có những kênh nào để đăng tải một tin, bài?

Kênh phổ biến nhất hiện nay là mạng xã hội Facebook. Bạn có thể đưa tin bài lên trang cá nhân của bạn, hoặc nhờ các “hot facebooker” có lượng đọc cao hơn đăng tải giùm, nhờ các cơ quan báo chí có trang mạng riêng đăng tải lại.

Ngoài ra, bạn có thể:

– Gửi bài cho các cơ quan báo chí;

– Tích cực trả lời phỏng vấn các cơ quan báo chí, nếu được hỏi.

Các cơ quan báo chí ở đây được hiểu là:

– Báo chí quốc tế: BBC, CNN, New York        Times, Washington Post, The Guardian, Al Jazeera…

– Bộ phận tiếng Việt của báo chí quốc tế: BBC Việt ngữ, Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA), Đài châu Á Tự do (RFA), Đài Phát Quốc tế Pháp (RFI)…

– Các blog và website tiếng Việt, chủ yếu ở hải ngoại, được gọi chung là “báo chí độc lập”, “báo chí công dân” hay “dân báo”: Dân Luận, Dân Làm Báo, Tiếng Dân, Ba Sàm…

Mỗi tờ báo, trang mạng, đài truyền hình/phát thanh trong số này đều có những đặc điểm riêng, với độc giả, khán thính giả riêng.

Điểm chung nhất giữa họ là họ không hoạt động theo pháp luật CHXHCN Việt Nam, không chịu sự định hướng, “quản lý” của đảng Cộng sản và Nhà nước CHXHCN Việt Nam, và nhìn chung họ đều ủng hộ các giá trị dân chủ, tự do, nhân quyền. Họ là những diễn đàn mà các bạn có được để đăng tải tin bài, lên tiếng về người thân trong tù của mình và kêu gọi sự ủng hộ. Nếu các bạn gửi tin, bài cho báo chí trong nước thì không có hy vọng tin, bài của bạn, về bạn được đăng tải đâu.

Quan niệm sai lầm:

Làm truyền thông chẳng được việc gì, chưa kể công an ghét cho thì lại khổ mình, khổ người trong tù.

 Bạn làm truyền thông thì người thân của bạn trong tù và chính bạn còn được dư luận biết đến, công an có muốn đàn áp cũng phải cân nhắc. Bạn im lặng thì công an quá mừng, vì có thể thoải mái hành hạ các nạn nhân mà không phải lo đối phó với dư luận.

Làm truyền thông là làm ầm ĩ vụ việc lên, lộ hết thông tin nhạy cảm.

 Làm truyền thông tuyệt nhiên không phải là làm ầm ĩ, mà đó là việc thu thập, chọn lọc và đánh giá thông tin, để biết đâu là thật, đâu là giả, chuyện gì nên phổ biến và như thế nào, chuyện gì không nên phổ biến hay thậm chí cần bảo mật, sau đó xử lý thông tin theo hướng mình nhận định.

You May Also Like