Chuyện Nước Non Mình : Cẩm Nang Nuôi Tù

Thưa quý thính giả,

Phạm Đoan Trang là một chiến sĩ tranh đấu cho tự do, dân chủ. Trong nhiều tác phẩm đấu tranh của cô chúng tôi đã chọn cuốn” Cẩm nang nuôi tù” để giới thiệu với thính giả vì nó rất cần thiết cho rất nhiều gia đình có thân nhân đang bị bạo quyền cầm tù. Hơn nữa làn sóng bắt bớ vẫn đang lan rộng nên sẽ có nhiều người sẽ phải ở trong thân phận” nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”.

Sau đây mời quý thính giả theo dõi phần tiếp theo của Cẩm Nang Nuôi Tù sẽ do
Bảo Trân diễn đọc

      DLSN13012022bis PDTrang

CẨM NANG NUÔI TÙ (tiếp theo)

Phạm Doan Trang

Còng tay và xích chân ngay trong phiên xử để ngăn họ trốn chạy, quấy rối hay nhằm hạ nhục con người họ? Hạ nhục con người diễn ra ngay tại nơi xét xử, các định kiến phạm tội đã được thể hiện công khai khi vừa mở phiên tòa, thì giữa bốn bức tường kín đáo người bị giam giữ còn phải chịu đựng những gì?

Đã đến lúc chúng ta cần viết lại các điều luật về tạm giam đang hủy hoại thể xác và lương tâm con người từ các trại giam giữ. Cần chuyển chức năng quản lý trại giam từ bên công an sang một cơ quan độc lập khác không có thẩm quyền điều tra, và cho phép các tổ chức nhân quyền được thăm viếng và giám sát các trại giam giữ.

Hãy lên tiếng trước khi quá muộn. Bảo vệ quyền con người không chỉ cho riêng tôi, hay cho riêng bạn, mà cho tất cả chúng ta.

 

Chương V – LÀM TRUYỀN THÔNG

Trong thời đại Internet, với sự bùng nổ của mạng xã hội, bạn thường nghe thấy những người dân oan, hay các nhà hoạt động, người đấu tranh, hỏi nhau: “Đã làm truyền thông (về sự kiện nọ, sự kiện kia) chưa?”.

Chương này sẽ giải thích cho bạn một cách ngắn gọn và dễ hiểu nhất về thế nào là làm truyền thông, tác dụng của truyền thông, và cách làm truyền thông sao cho có hiệu quả.

** *

I. “Làm truyền thông” là làm gì?

Truyền thông = truyền tải thông tin.

Truyền thông là việc một cá nhân/tổ chức truyền tải thông tin cho cá nhân/tổ chức khác biết. Thông tin đó có thể dưới nhiều hình thức: ngôn ngữ, hình ảnh, âm thanh, tín hiệu, v.v.

Truyền thông đến một lượng lớn người nhưng không có tiếp xúc trực tiếp được gọi là truyền thông đại chúng.

Báo in, báo mạng, sách, truyền hình, phát thanh là một số phương tiện truyền thông đại chúng tiêu biểu. Tất nhiên là còn nhiều nữa, ví dụ như việc gửi email hàng loạt, tới hàng trăm, hàng nghìn người một lúc, cũng là một hình thức truyền thông đại chúng.

Làm truyền thông về một sự kiện nào đó, nghĩa là truyền tải thông tin về sự kiện đó để các cá nhân, tổ chức, nói rộng ra là toàn cộng đồng, xã hội biết.

II. “Làm truyền thông cho người bị bắt”

Khi bạn nghe thân nhân của một người bị tù hoặc các nhà hoạt động nói đến cụm từ “làm truyền thông cho người bị bắt/ bị tù”, thì tức là họ đang nói đến việc đưa thông tin về người bị bắt, bị tù đó ra cho bên ngoài phạm vi nhà tù (trại giam) và gia đình người đó.

Nên hay không nên làm truyền thông? Để làm gì? Có tác dụng hay tác hại gì? Đây chắc chắn là những câu hỏi mà tất cả thân nhân, gia đình của tù nhân lương tâm, tù chính trị, hay nạn nhân của các vụ vi phạm nhân quyền, đều phải băn khoăn tìm câu trả lời ít nhất một lần trong đời nuôi tù. Nhất là khi họ liên tục bị công an nhắc nhở, đe dọa, khuyên nhủ, kiểu như:

– Gia đình nên biết điều, đừng có làm ầm lên. Càng gây ầm ĩ thì chỉ càng có hại cho người thân trong kia (tức là trong tù) thôi, không được lợi gì đâu.

– Đừng lên mạng, trả lời phỏng vấn này nọ. Mấy cái đài phản động nước ngoài ấy mà, chúng nó chỉ lợi dụng gia đình thôi. Đến lúc mình bị làm sao, chúng nó mặc kệ mình.

– Gia đình đi khắp nơi vận động này nọ, rêu rao đủ thứ như thế chẳng được gì đâu, chỉ tự làm khổ mình, khổ người thân.

– Gia đình có biết là mình rêu rao như vậy là gây hại cho hoạt động đối ngoại của đất nước không?

– Liệu hồn. Mày mà còn làm truyền thông, viết này nọ trên mạng, trả lời phỏng vấn đài báo nước ngoài là bọn tao bắt đấy.

– v.v.

Chính quyền cộng sản và bộ máy đàn áp của nó rất ghét dân chúng nói chung làm truyền thông, vì như thế không quản lý được (tức là không kiểm duyệt, kiểm soát được) và sẽ dẫn đến làm hỏng hình ảnh của nó, đặc biệt là trong mắt cộng đồng quốc tế.

Ngành công an nói riêng thì lại càng ghét việc người dân làm truyền thông tố cáo các sai phạm, vi phạm nhân quyền của ngành. Bên cạnh đó, công an cũng ghét việc thông tin từ trong trại giam (nhà tù) bị lọt ra ngoài và thông tin từ bên ngoài lọt vào trong trại, đến tai người bị giam. Lý do là cần bưng bít thông tin để:

– ngăn chặn khả năng thông cung, trao đổi thông tin giữa người bị giam với những người khác (trong quá trình điều tra);

– tạo cho người bị giam, bị tù cảm giác cô đơn, bị bỏ rơi, bị quên lãng. Điều đó khiến họ mất tinh thần rất nhanh chóng, dần dần bị bẻ gãy ý chí, suy sụp và đầu hàng.

You May Also Like