QUAN ĐIỂM: Muốn Diệt Tham Nhũng Phải Quẳng Đảng Cộng Sản Việt Nam Vào Lò Đốt”,

Sự kiện các tay đầu sỏ của đảng CSVN liên tục bị rớt đài vì tham nhũng cho thấy tập đoàn này đang trải qua một cuộc đại thanh trừng lớn nhất từ trước đến nay. Thế nhưng liệu cuộc đại thanh trừng này có diệt được quốc nạn tham nhũng tại Việt Nam không?  Mời quý thính giả theo dõi bài Quan Điểm của LLCQ, về sự kiện này với tựa đề: Muốn Diệt Tham Nhũng Phải Quẳng Đảng Cộng Sản Việt Nam Vào Lò Đốt, sẽ được Hướng Dương trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.

      DLSN03052024bis QD

Thưa quý thính giả,

Ngày 26 tháng 4, Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN loan báo đã đồng ý cho Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ thôi giữ các chức vụ Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 13, Chủ tịch Quốc hội khóa 15, nhiệm kỳ 2021-2026.

Như vậy, nếu tính cả trường hợp ông Võ Văn Thưởng bị mất chức Chủ tịch Nước, thì trong vòng 17 tháng qua, Việt Nam đã có hai chủ tịch nước, một chủ tịch Quốc hội, và hai phó thủ tướng bị mất chức. Riêng trong nội bộ Bộ Chính Trị, ông Vương Đình Huệ trở thành ủy viên thứ 5 bị mất chức kể từ tháng 12/2022. Cơ cấu lãnh đạo đảng CSVN này hiện chỉ còn 13 trong tổng số 18 ủy viên được bầu trong Đại hội kỳ thứ 13 của Đảng CSVN vào tháng 2 năm 2021.

Cũng giống như trường hợp Võ Văn Thưởng mất chức Chủ tịch Nước ngày 21 tháng 3, Vương Đình Huệ bị loại với lý do “chịu trách nhiệm người đứng đầu” như ghi trong thông báo của Ban Chấp Hành Trung Ương đảng. Đây là biện pháp trừng phạt theo điều 7 của Quy định số 41-QĐ/TW của Bộ Chính trị ban hành ngày 3/11/2021 về việc miễn nhiệm, từ chức đối với cán bộ. Khoản 1 Điều 7 của Quy định này ghi rõ (xin trích nguyên văn): “Miễn nhiệm đối với người đứng đầu khi để cơ quan, đơn vị thuộc quyền quản lý, phụ trách hoặc cấp dưới trực tiếp xảy ra tham nhũng, tiêu cực rất nghiêm trọng.”

Quy định 41 này là sản phẩm mới nhất của TBT Nguyễn Phú Trọng để thực thi chủ trương “diệt tham nhũng” mà ông xem như trọng trách hàng đầu trong hơn 13 năm thống lĩnh đảng CSVN. Sản phẩm này ra đời để hỗ trợ cho chiến dịch “đốt lò” ông Trọng chế ra cách đây 6 năm và được ông luôn đề cao, hãnh diện khoe khoang và tự mãn về thành tích này.

Thế nhưng, mặc dù đã ngày đêm ra rả cổ võ, kêu gọi, và sáng chế ra nhiều chiêu trò, chủ trương “diệt tham nhũng” của ông Trọng đã hoàn toàn thất bại. Với tất cả nỗ lực, sáng kiến của ông, nạn tham nhũng không những không bị ngăn chận, đẩy lui, mà trái lại, nó đã ngày càng tràn lan, càng nghiêm trọng. Chẳng hạn các đại án tham nhũng vừa diễn ra như vụ “Test-Kit Việt Á”, hoặc “Chuyến bay giải cứu”, đều do các quan chức đảng viên cao cấp đã chủ động gây ra.

Kết quả là, chỉ tính từ đầu nhiệm kỳ Đại Hội XIII đến tháng 1 năm 2024, đã có 105 cán bộ diện Trung Ương, trong đó có 22 ủy viên Ban Chấp Hành Trung ương bị kỷ luật. Con số này đã tăng cao hơn nếu tính cả các vụ tham nhũng liên quan đến Võ Văn Thưởng và Vương Đình Huệ vừa bị phanh phui.

Thật ra, nếu khách quan nhận định, không ai ngạc nhiên về sự thất bại của TBT Nguyễn Phú Trọng, cũng như của tập đoàn đầu sỏ đảng CSVN các nhiệm kỳ trước, khi đối đầu với tệ nạn tham nhũng trong suốt mấy chục năm qua. Lý do là vì “tham nhũng” phát suất từ lòng tham, luôn muốn được đầy đủ hơn, sung túc hơn, của con người. Đây là bản chất tự nhiên của bất cứ ai, dù sinh ra ở đâu, vào thời nào cũng vậy. Cho nên, đã là con người, nếu không bị kiểm soát một cách gắt gao, trừng trị bằng những hình phạt nặng nề, thì ai cũng dễ dàng bị lòng tham thúc đẩy để tham nhũng.

Vì vậy, tệ nạn tham nhũng của các quan chức trong bộ máy cầm quyền đã xẩy ra ở hầu hết các quốc gia trên thế giới. Nhưng điểm đáng nói là tình trạng tham nhũng của quan chức ở các nước khác chỉ là những trường hợp hiếm hoi, cá biệt, trong khi nạn tham nhũng của các quan chức ở Việt Nam có tính cách tràn lan và kéo dài liên tục, như chính các tay đầu sỏ CSVN đã thú nhận trong bao năm qua.

Lý do là vì ở các nước theo thể chế dân chủ tam quyền phân lập, các đảng phái đối lập và hệ thống báo chí tự do luôn theo dõi, canh chừng hành vi các quan chức cầm quyền, khiến thành phần này không dám lộng hành.

Ngược lại, tại Việt Nam, đảng CSVN là tập đoàn cầm quyền duy nhất và vĩnh viễn. Vị trí độc tôn này của đảng CS đã được hiến định hóa qua Điều 4 Hiến Pháp của Việt Nam. Vì vậy, từ hệ thống báo chí, đến các cơ quan tư pháp, lập pháp và hành pháp, tất cả đều là của đảng, do đảng chỉ đạo và kiểm soát.

Với vị thế đứng trên và đứng ngoài luật pháp như vậy, các đảng viên đảng CS đã tự tung, tự tác, bao che cho nhau, dung dưỡng nhau, mọi biện pháp phòng chống tham nhũng chỉ là hình thức, hoặc chỉ là phương tiện để các phe nhóm trong đảng tranh quyền, thanh toán lẫn nhau.

Chính vì vậy, để tận diệt tệ nạn tham nhũng tại Việt Nam, không phải chỉ bỏ tù hay giải nhiệm một số quan chức, dù cao cấp như Chủ tịch nước hay Chủ tịch Quốc Hội, mà phải dẹp bỏ toàn bộ cái cơ chế cai trị độc tài, sắt máu và bạo lực.

Nói theo cách ví von của ông Trọng thì, để diệt tham nhũng, phải “quẳng cả đảng CSVN vào lò đốt!”.

Cám ơn quý thính giả đã theo dõi bài Quan Điểm của chúng tôi./.

 

You May Also Like