Bình Luận: Về cuộc tranh giành quyền lực ở Ba Đình

Đảng tham nhũng là đảng bẩn và tranh giàng quyền lực trong một đảng tham nhũng như thế sẽ tàn bạo và bẩn thỉu vô song. Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Hiếu Chân, trích từ báo Người Việt với tựa đề: “Về cuộc tranh giành quyền lực ở Ba Đình” sẽ được Vân Khanh trình bày để kết thúc chương trình phát thanh DLSN tối hôm nay.

      DLSN01052024 BL

Về cuộc tranh giành quyền lực ở Ba Đình

Hiếu Chân/Người Việt

Cuộc tỉ thí trên thượng tầng chính trị ở Hà Nội – có người ví như trận Hoa Sơn luận kiếm trong tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung – dường như sắp đến hồi chung cuộc. Sự kiện vô tiền khoáng hậu này có ý nghĩa thế nào đối với xu thế chính trị của Việt Nam?

Truyền thông mấy ngày này sôi động với cuộc tranh giành quyền lực giữa ông Tô Lâm, bộ trưởng Công An, và ông Vương Đình Huệ, chủ tịch Quốc Hội, rộng ra là giữa phe “nhãn lồng” Hưng Yên của Lâm với phe “cá gỗ” của Huệ.

Về thế lực, phe “cá gỗ” có thế mạnh hơn vì có đông quan chức cao cấp, bốn ủy viên Bộ Chính Trị và 14 ủy viên trung ương đảng, là đồng hương của ông Huệ, có thể che chở cho ông Huệ hóa giải những trận đòn thù của ông Lâm.

Nhưng phe “nhãn lồng” cũng không kém thế, mạng lưới công an chìm nổi như thiên la địa võng từ trung ương xuống các tỉnh thành từ lâu đã là tai mắt của ông Lâm, cung cấp vô số bằng chứng bí mật để ông Lâm thi triển võ công giành chiếc ghế Võ Lâm chí tôn, tức là ghế tổng bí thư đảng CSVN hiện vẫn do ông Nguyễn Phú Trọng cố thủ, dù tuổi cao sức yếu, đi đứng nói năng đều phải có người dìu đỡ.

Do thực lực hai bên ngang ngửa nên cuộc đấu giữa Huệ và Lâm gay cấn hơn, hấp dẫn hơn nhiều so với các trận trước với các đấu thủ Võ Văn Thưởng hay Nguyễn Xuân Phúc.

Như chúng tôi đã có lần thưa với độc giả “mọi con đường đều dẫn tới Tô Lâm”… Đến lúc này, đã có thể đoán chắc người lên thay ông Trọng ngồi chiếc ghế tổng bí thư – thực tế là nguyên thủ quốc gia của Việt Nam – sẽ là ông Tô Lâm, sau khi nhường cho bà Trương Thị Mai ngồi vào ghế chủ tịch nước tại kỳ họp Quốc Hội bù nhìn ngày 20 Tháng Năm sắp tới. Tất nhiên đây chỉ là suy luận của người viết bài, từ nay đến ngày đó còn nhiều biến động chưa lường trước được.

Một người như thế không thể đem lại điều tốt cho đất nước. Vả lại, sắp tới cho dù Lâm hay Huệ lên thì bản chất của chế độ vẫn như vậy vì cộng sản là thứ chỉ có thể loại bỏ chứ không thể thay đổi.

Về mặt tham nhũng, ông Tô Lâm cũng không thua kém những “đồng chí” bị ông ta hạ bệ như ông Phúc hay ông Huệ, và ăn dày hơn rất nhiều so với ông Thưởng.

Bộ trưởng Bộ Công An là bộ trưởng duy nhất trong chính phủ có quyền bổ nhiệm và cách chức giám đốc sở công an các tỉnh thành. Quy chế đặc biệt này không chỉ cho phép bộ trưởng công an xây dựng mạng lưới tai mắt rộng rãi mà còn là tạo ra nguồn tiền hối lộ hết sức béo bở.

Một nhà báo chuyên mảng nội chính ở trong nước khẳng định với chúng tôi rằng, hiện “giá” của chiếc ghế trưởng công an quận/huyện là không dưới $1 triệu tùy vào địa bàn dễ kiếm ăn hay không, ghế giám đốc, phó giám đốc sở thì có giá nhiều triệu đô la và ngay một chân đứng đường làm cảnh sát giao thông cũng có giá không dưới vài tỷ đồng Việt Nam.

Ông Lâm dùng chiêu bài chống tham nhũng để triệt hạ người khác trong khi bản thân ông ta mới là con cá mập tham lam nhất cho nên ông Lâm có thay ông Trọng thì đó cũng không hẳn là điều tốt, nếu không nói là tệ hơn.

Ẩn số còn lại của cuộc tranh giành quyền lực ở Ba Đình là yếu tố Trung Quốc. Một bí mật mà ai cũng biết là từ Mật Nghị Thành Đô 1990, chính trường Việt Nam luôn nằm trong sự chi phối của Trung Quốc, ai lên ai xuống những chức vụ cấp cao đều phải được Bắc Kinh phê chuẩn.

Ông Tô Lâm đã không giấu giếm tham vọng giành sự ủng hộ của Trung Quốc. Ngày 10 Tháng Giêng trong lúc ông Trọng thập tử nhất sinh thì tại Hà Nội, ông Tô Lâm tiếp Thứ Trưởng Trần Tư Nguyên, nhân vật số hai của Bộ Công An Trung Quốc. Không khó nhận ra rằng, các chiến dịch bắt bớ, đàn áp ở Việt Nam, và các “sáng kiến” thay đổi thẻ căn cước gần đây của ông Tô Lâm đều mang đậm dấu ấn của Công An Trung Quốc trong chiến lược kiểm soát toàn diện xã hội bằng công nghệ mà Bắc Kinh đã làm lâu nay.

Về phía ông Vương Đình Huệ, khi nhận ra ông Tô Lâm đang chĩa mũi dùi vào mình, ông Huệ đã tức tốc sang triều kiến Tập Cận Bình, dâng lễ vật là các mỏ đất hiếm ở miền Bắc và dự án tuyến đường sắt tốc độ cao từ Hải Phòng-Lào Cai để xin ông Tập ra tay cứu viện.

Ông Vương Đình Huệ vừa từ Trung Quốc về thì ông Tập đã lập tức sai bà Hạ Vinh, bộ trưởng Tư Pháp Trung Quốc, sang Hà Nội. Bà Hạ Vinh đã mật đàm với các quan chức cao cấp nhất của đảng CSVN, từ ông Phạm Minh Chính – thủ tướng, ông Phan Đình Trạc – trưởng Ban Nội Chính Trung Ương, và đặc biệt đã hội đàm với ông Tô Lâm vào chiều ngày 19 Tháng Tư.

Chưa rõ bà Hạ Vinh sang Việt Nam mang theo chiếu chỉ gì của ông Tập, nhưng chiến lược của Bắc Kinh xưa nay vẫn là kích động các phe phái trong nội bộ Việt Nam đánh nhau kịch liệt, từ đó làm cho đất nước suy sụp, lệ thuộc vào Trung Quốc cả về kinh tế lẫn chính trị.

Một nước Việt Nam đoàn kết, thịnh vượng và hùng mạnh là thứ Trung Quốc lo ngại nhất. Những cuộc đấu đá ở Ba Đình hiện nay là cơ hội thuận lợi để ông Tập thò bàn tay nhớp nhúa vào sắp xếp lại nhân sự lãnh đạo của đảng CSVN, cột chặt Việt Nam vào Trung Quốc “cùng chia sẻ tương lai” và vô hiệu hóa những cam kết “đối tác chiến lược” mà Hà Nội mới ký với Mỹ, Úc và Nhật.

Ông Tập ủng hộ ai và bỏ rơi ai – điều đó sẽ quyết định kết quả của trận đấu ở Hà Nội. Nghe cứ như thời “thiên tử-chư hầu” thuở trước nhưng buồn thay đó lại là sự thật.

You May Also Like