Chuyện Nước Non Mình: Cẩm Nang Nuôi Tù (tiếp)

Thưa quý thính giả,

Phạm Đoan Trang là một chiến sĩ tranh đấu cho tự do, dân chủ. Trong nhiều tác phẩm đấu tranh của cô chúng tôi đã chọn cuốn” Cẩm nang nuôi tù” để giới thiệu với thính giả vì nó rất cần thiết cho rất nhiều gia đình có thân nhân đang bị bạo quyền cầm tù. Hơn nữa làn sóng bắt bớ vẫn đang lan rộng nên sẽ có nhiều người sẽ phải ở trong thân phận” nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”.

Sau đây mời quý thính giả theo dõi phần tiếp theo của Cẩm Nang Nuôi Tù sẽ do Bảo Trân trình bày để tiếp nối chương trình PTĐLSN tối nay.

 

      DLSN03032022bis Camnang
  1. Khi chuyển từ phần này sang phần khác của bài, nên dùng các từ hoặc câu liên kết.

Ví dụ: Các từ liên kết như: do đó, bởi vậy, tuy nhiên, trái lại, đáng chú ý là, v.v. Các câu liên kết như: Điều đáng nói là…, Vấn đề không phải là… mà là… , Ít người biết rằng…

  1. Nếu bài dài, bạn nên chia bài thành nhiều khối thông tin, giữa các khối nên dùng tít phụ.
  2. Mọi bài viết đều nên có tít, mọi bức hình đều nên có chú thích, mọi video clip đều nên có chú thích và/hoặc lời bình.
  3. Thông tin cần có nguồn, bạn nhớ dẫn nguồn chính xác. Bên cạnh đó, lại luôn phải nhớ bảo vệ nguồn tin, khi mà việc tiết lộ nguồn tin có thể đe dọa người cung cấp thông tin đó.
  4. Luôn nhớ đọc lại bài sau khi viết xong, để xem đã trôi chảy chưa, có bị lặp từ hoặc mắc lỗi nào khác không. Nhờ người khác đọc lại và biên tập giúp, nếu có thể. Người ngoài bao giờ cũng tỉnh táo hơn người viết.

Và cuối cùng, nếu cảm thấy mình không có khả năng viết, thì tốt nhất là bạn tìm một người khác “văn hay chữ tốt” hơn chấp bút giùm mình – tức là bạn cung cấp thông tin và nói ý của bạn lại cho người đó viết giúp. Đừng nên vì ngại nhờ mà cố gắng tự viết, bởi vì nếu bạn viết kém thì sẽ không có mấy tác dụng về mặt truyền thông, thậm chí nếu tệ quá, còn phản tác dụng.

Có nhiều nhà hoạt động có kinh nghiệm về làm truyền thông và sẽ giúp bạn viết khi bạn nhờ. Hãy nhờ họ, và thống nhất trước, rõ ràng với họ về việc sử dụng bài viết, chẳng hạn nói rõ rằng bài sẽ đứng tên bạn. Đừng phạm lỗi đạo văn, tức là bạn lấy bài của người khác nhưng không nêu tên tác giả mà lại làm cho người đọc tưởng rằng đó là bài viết của bạn.

Nếu cảm thấy không viết được, khó viết quá…, đừng ngại nhờ người khác chấp bút (viết hộ theo ý mình).

Mỗi người đều có những năng lực riêng, khác nhau. Nếu bạn không giỏi việc viết thì hãy nhờ người khác giúp, đó là lựa chọn khôn ngoan.

  1. Các điểm cần chú ý khi trả lời phỏng vấn

Như đã nói ở phần 3, các bạn có các kênh sau để làm truyền thông:

– Viết bài đăng Facebook cá nhân, gửi các “hot facebooker” nhờ chia sẻ;

– Gửi bài cho các cơ quan báo chí;

– Tích cực trả lời phỏng vấn các cơ quan báo chí, nếu

được hỏi.

Các phần trên đây (từ mục 4 đến mục 8) là dành cho những bạn tự viết tin, bài để đăng Facebook cá nhân hoặc gửi các cơ quan báo chí.

Còn nếu bạn trả lời phỏng vấn báo chí thì đó cũng là một cách làm truyền thông tốt, có hiệu quả. Chỉ có điều, không phải lúc nào các cơ quan báo chí cũng sẵn sàng phỏng vấn bạn.

Khi trả lời phỏng vấn, bạn nên lưu ý những điều sau đây:

  • Nói đúng sự thật. Đừng bịa chuyện, cũng đừng phóng đại.
  • Nhưng nếu biến cố lớn, sự kiện nghiêm trọng thật thì lại không nên hạ thấp nó đi, dìm nó xuống.
  • Cung cấp thông tin đầy đủ, xác thực. Đừng quên những thông tin cơ bản (xem phần về 6 câu hỏi căn bản).

 

Hãy kể các câu chuyện. Tìm kiếm các chi tiết đắt giá. Nhà báo rất thích những chuyện, những chi tiết đó.

  • Nhà báo cần chứng minh, thuyết phục độc giả, khán thính giả tin vào thông tin mình cung cấp hay bình luận, nhận định của mình. Do đó, khi bạn là người trả lời phỏng vấn, bạn cũng cần chứng minh, thuyết phục nhà báo tin vào thông tin bạn cung cấp hay nhận định của bạn.
  • Luôn hướng đến việc nâng hình ảnh của người thân mình – tù nhân lương tâm – lên.
  • Tránh phán xét, nói xấu, bôi nhọ những người tù khác, người đấu tranh khác cũng như gia đình họ.
  • Giữ phép lịch sự với nhà báo, tôn trọng họ. Đừng suy nghĩ kiểu “mày cần bài, cần tiền nhuận bút, tao trả lời cho mày là phúc rồi”. Đừng coi thường, rẻ rúng họ. Cởi mở và chủ động hợp tác, nhưng đừng săn lùng họ.
  • Nhưng cũng không nên ngại ngùng, khúm núm, quỵ lụy trước nhà báo (vì họ dễ trở nên kiêu ngạo và thiếu tôn trọng bạn).
  • Nếu chưa tự tin, bạn có thể nói nhà báo gửi câu hỏi trước cho bạn.
  • Sau khi bài đăng tải, nếu thấy có gì sai sót, không vừa ý, bạn nên phản hồi lại với nhà báo và/hoặc cơ quan báo chí đó ngay, nhưng kiềm chế, giữ bình tĩnh. Dù sao đi nữa, không nên để mất mối quan hệ tốt đẹp với báo chí, nhất là các cơ quan báo chí lớn và có thể có ảnh hưởng.
  1. Tuyên truyền phản tuyên truyền

Phần này trao đổi với các bạn cách vô hiệu hóa tuyên truyền của bộ máy công an nhằm vào người thân của bạn, bạn và gia đình.

Vâng, bạn đừng quên rằng chính công an cũng làm truyền thông, không những thế, còn làm truyền thông rất mạnh để chống lại nhà hoạt động nhân quyền-dân chủ, chống lại người bất đồng chính kiến, tù nhân lương tâm, và nói chung là chống lại những người ủng hộ dân chủ, tự do.

Tại sao công an phải làm như vậy? Nguyên nhân sâu xa nằm trong bản chất của chế độ: Mọi thể chế độc tài đều tồn tại dựa vào hai cột trụ chính, là bạo lực (để trấn áp dân) và tuyên truyền (để tẩy não dân). Trong hoạt động tuyên truyền, ngoài việc xây dựng và củng cố hình ảnh chế độ “quang vinh muôn năm”, “đỉnh cao trí tuệ”, “bách chiến bách thắng”, thì phải phá hoại hình ảnh của các lực lượng chính trị khác có tiềm năng đe dọa ngôi vị lãnh đạo. Phải làm sao cho dân chúng thấy những người hoạt động dân chủ-nhân quyền, tù nhân lương tâm không xứng đáng để tham gia chính trị, không đủ tư cách, năng lực, tài đức v.v. để cầm quyền.

Ngoài ra, việc tuyên truyền của công an còn có các mục đích: cô lập, cách ly tù nhân lương tâm và gia đình họ khỏi cộng đồng; đe dọa, khủng bố tinh thần những người ủng hộ họ hoặc có tiềm năng trở thành giống như họ.

Để “phản tuyên truyền”, tức là để vô hiệu hóa vũ khí tuyên truyền của bộ máy công an, thì:

– Bản thân người tù phải ý thức được việc giữ gìn hình ảnh, uy tín, chí khí của mình. Những hành động hợp tác với công an, khai báo chỉ điểm đồng đội, phản bội… đều là tối kỵ. Thậm chí họ phải có ý thức giữ gìn hình ảnh trong từng buổi thẩm vấn, trong phiên tòa. Nên nhớ, mọi tư thế ngồi của họ đều có thể bị công an lén ghi hình lại, tung lên báo, lên mạng và chú thích rằng họ đang “khai nhận”.

Bức hình dưới đây được tung lên một trang web của dư luận viên (tháng 9/2017) với chú thích: “Nguyễn Đình Hà tại cơ quan điều tra”. Bạn có thấy rõ ý đồ của công an nhằm bêu xấu, hạ nhục “đối tượng”?

 

Gia đình phải tuyệt đối tin tưởng và ủng hộ người thân đang bị tù, và cũng phải ý thức được trách nhiệm của mình là bảo vệ hình ảnh, danh dự, uy tín của người thân. Không gì tệ hại bằng khi một tù nhân lương tâm đang ở trong tù mà gia đình, thân nhân lên mạng, lên báo, lên tivi phê phán người đó, tuyên bố “từ” họ…

  1. Chống nạn dư luận viên

Phần cuối của Chương V này sẽ truyền lại cho các bạn kinh nghiệm đối phó với một thứ “quái thai” của nhà nước công an trị trong lĩnh vực truyền thông: dư luận viên.

Ở tất cả các nước độc tài đều có dư luận viên, tức những kẻ có não trạng ủng hộ nhà nước độc tài bất kể đúng sai (có thể ăn lương hoặc tự nguyện làm không lương), và chúng ra sức “đấu tranh” với mọi quan điểm và/hoặc mọi cá nhân bất đồng với nhà nước ấy hoặc phản đối chính sách của nó.

Tù nhân lương tâm và người bất đồng chính kiến đương nhiên là nạn nhân số 1 của dư luận viên, nhất là khi họ đã ngồi tù (không còn khả năng tự bảo vệ) và chính quyền công an trị thì bảo kê, bao che, dung túng cho dư luận viên, chưa kể là còn trả tiền thù lao cho chúng, thuê chúng “định hướng dư luận”.

Việc đơn giản nhất mà dư luận viên làm là bôi nhọ, lăng mạ tù nhân lương tâm, người bất đồng chính kiến, để làm hỏng hình ảnh họ, cô lập họ và gia đình khỏi cộng đồng

 

 

 

 

You May Also Like