CẨM NANG NUÔI TÙ: Phạm Đoan Trang

Thưa quý thính giả, –

Đài ĐLSN xin cám ơn quý thính giả đã theo dõi tác phẩm CNNT của Phạm Đoan Trang, trong chuyên mục CNNT, được đọc vào mỗi tối thứ năm hàng tuần.  Hôm nay chúng tôi xin được kết thúc với phần cuối của cuốn sách vẫn do Bảo Trân trình bày để tiếp nối chương trình phát thanh tối nay.

      DLSN29092022bis CNNT 2

CẨM NANG NUÔI TÙ

Phạm Đoan Trang

Ở họ, toát lên một thái độ kỳ lạ: luôn sẵn sàng ngồi lên đầu dân ngay lập tức, nếu thấy dân có vẻ run, yếu thế, dễ bị bắt nạt. Trong căn phòng đăng ký chật chội ở bên ngoài trại (là nơi người nhà khai báo và gửi đồ vào trong trại, cán bộ tiến hành kiểm tra, kiểm duyệt, cân đong đo đếm v.v.), luôn nghe thấy tiếng cán bộ la lối: “Chị Vinh đâu nhở?”, “Bà X. khai xong chưa? Làm cái gì lâu thế?”. Hễ viết sai một chữ là người đi thăm nuôi phải làm lại tờ khai mới, trong khi liên tục bị thúc giục, quát lác xơi xơi.

Chị Lê Thị Minh Hà đang nộp phiếu gửi đồ cho trại thì Thiếu tá Nguyễn Thị Kim Oanh, số hiệu 204-291, cao giọng: “Lần sau đi thăm nuôi thì chị đi một mình thôi. Một mình chị. Nhá”. Chị Hà hỏi có chuyện gì, cô thiếu tá này trỏ tay vào mấy bạn trẻ đi cùng (đưa chị Hà và chị Khánh đến trại): “Thì chị nhìn đấy. Họ đến đây làm mất trật tự”.

Thiếu tá Nguyễn Thiện Khánh, số hiệu 009-268, tranh thủ ngay: “Mời các anh chị ra ngoài. Đi về. Về”. Mọi người bực bội: “Chưa xong việc, về cái gì mà về?”.

Cô Kim Oanh lại hống hách: “Tôi không làm việc với các anh các chị. Tôi chỉ làm việc với chị Hà đây thôi. Nhá. Mời các anh chị về”.

Giận quá không chịu được nữa, một trong số những người thăm nuôi xẵng giọng đáp lại: “Hay nhỉ, chị nói về chúng tôi, liên quan tới chúng tôi, mà lại bảo “chỉ làm việc với chị Hà đây thôi” là thế nào? Nói xấu sau lưng à? Có cần căng thẳng thế không? Chúng tôi là bạn anh Vinh, anh Đài, chúng tôi đến gửi đồ giúp gia đình cũng không được à?”.

Có vẻ đuối lý, Kim Oanh im dần. Nhưng sau đó, hai vị thiếu tá cùng cả chục cán bộ quản giáo khác kéo đến, ra sức kiếm cớ, xua mọi người ra ngoài. Vì không muốn dây dưa với những người đã mất hết ý niệm về sự tôn trọng, những người bạn của blogger Ba Sàm và luật sư Nguyễn Văn Đài bỏ ra khỏi phòng. Nhưng suốt cho tới lúc họ rời trại, không khi nào Nguyễn Thiện Khánh rời ánh mắt gườm gườm khỏi họ, kèm vẻ mặt vênh váo như của một kẻ tự biết mình là “chúa ngục”. Mà họ còn đang là những công dân bình thường, có đầy đủ quyền đấy nhé. Đủ biết khi đối xử với người đang bị tạm giam/ tạm giữ/ tù thì công an, quản giáo sẽ như thế nào.

Hống hách, hách dịch, tùy tiện không theo một điều luật nào (và kể cả có quy định riêng của trại thì quy định ấy cũng hết sức tùy tiện theo từng “đời” quản giáo), đó là cung cách làm việc của các cai ngục. Thế mà B14 vẫn còn được coi là “thiên đường tù”, “tiêu chuẩn quốc tế” trong hệ thống nhà tù và trại giam ở Việt Nam.

LỜI KẾT

Đến đây, khi cuốn sách đã khép lại, tác giả tự hỏi bạn đọc nghĩ gì?

Có thể bạn nghĩ cẩm nang này không gì khác là sự bao che, đồng lõa với tội phạm, là “vẽ đường cho hươu chạy”, tiếp tay cho tội phạm, gây khó khăn cho cơ quan điều tra, truy tố, xét xử.

Có thể bạn nghĩ cẩm nang này là sự bôi nhọ, vu cáo, xúc phạm nặng nề nhà nước CHXHCN Việt Nam, đặc biệt là ngành công an, ngành tư pháp.

Đó cũng là những điều khiến tác giả băn khoăn nhiều khi viết cuốn sách. Dù vậy, tôi vẫn viết, với niềm tin chắc chắn rằng:

1) Tội phạm, ngay cả những kẻ phạm tội ác tày đình, vẫn là con người và phải được hưởng những quyền con người nhất định. Huống chi cuốn sách hướng tới tù nhân lương tâm, là những người thực sự, hoàn toàn vô tội, và sự tự do của họ chính là chỉ dấu đầu tiên của mọi nền dân chủ.

2) Công an là một thiết chế cần thiết và quan trọng trong bất kỳ xã hội nào, nhưng là khi và chỉ khi họ có ý thức về sứ mệnh cao cả của mình – bảo vệ nhân quyền, bảo vệ tự do của mỗi người dân chứ không phải bảo vệ chế độ, nhất là nếu đó là chế độ độc tài. Khi đứng về phía chế độ độc tài, làm “thanh kiếm và lá chắn” của đảng độc tài, công an đã chọn vị trí làm kẻ thù của nhân dân.

Nếu cuốn sách này có thể gợi ý và góp phần mở đường cho việc xây dựng một thiết chế công an – tòa án công minh, tiến bộ, phù hợp với chuẩn mực quốc tế, thì đó là niềm hạnh phúc lớn của tôi.

Xây dựng một thiết chế công an mới ở Việt Nam là công việc khó khăn và cần một lộ trình nhiều bước. Trong khuôn khổ lời kết này, tôi chỉ có thể đưa ra vài khuyến nghị sơ bộ: Đào tạo lại và đào tạo mới nhân sự của ngành công an; thay đổi triết lý giáo dục và phương pháp đào tạo theo hướng phi chính trị hóa công an, bảo đảm tính công bằng, công minh, chính trực của đội ngũ công an (không phục vụ cho bất kỳ đảng phái, tổ chức chính trị/tôn giáo nào); giải thể hệ thống đảng trong công an.

Cuối cùng, xin hết sức lưu ý bạn đọc: Sự thực là trong mọi cuộc đối đầu với cả một hệ thống cai trị độc tài, cá nhân mỗi chúng ta đều không thể tránh khỏi việc là nạn nhân của sự đàn áp, bức hại. Trong ngắn hạn, trong từng “trận chiến”, mỗi cá nhân không thể thắng nổi guồng máy áp bức, thậm chí chúng ta có thể bị tiêu diệt, có thể thất bại thê thảm. Và cuốn sách nhỏ này, nếu bạn làm theo nó, chỉ nhằm để giảm bớt thiệt hại, tổn thất của bạn và gia đình, chứ không thể khiến bạn thắng lợi hoàn toàn, vang dội trước nhà tù, trại giam, công an.

Nhưng trong dài hạn, trong cả “cuộc chiến”, chúng ta – bên chính nghĩa, những người ủng hộ một nền dân chủ tự do cho Việt Nam – sẽ chiến thắng.

You May Also Like