CẨM NANG NUÔI TÙ: Phạm Đoan Trang

Thưa quý thính giả, –

Phạm Đoan Trang là một chiến sĩ tranh đấu cho tự do, dân chủ. Trong nhiều tác phẩm đấu tranh của cô chúng tôi đã chọn cuốn” Cẩm nang nuôi tù” để giới thiệu với thính giả vì nó rất cần thiết cho rất nhiều gia đình có thân nhân đang bị bạo quyền cầm tù. Hơn nữa làn sóng bắt bớ vẫn đang lan rộng nên sẽ có nhiều người sẽ phải ở trong thân phận” nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”.

Sau đây mời quý thính giả theo dõi phần tiếp theo của Cẩm Nang Nuôi Tù với giọng đọc của Bảo Trân.

      DLSN22092022bis Cam nang 2

Cẩm Nang Nuôi Tù

Phạm Đoan Trang

Năm 2016, ông Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực. Thông tin được gia đình đưa ra bên ngoài, và phong trào “đồng hành cùng anh Thức” cũng lan rộng. Nhiều facebooker không tham gia tuyệt thực thì cũng có thể chia sẻ thông tin, đăng bài trên  Facebook để ủng hộ ông Thức, đếm số ngày ông tuyệt thực. Ví dụ: “Hôm nay anh Thức đã tuyệt thực đến ngày thứ 20”, “20 – là số ngày anh Thức tuyệt thực tính đến hôm nay”…

Ở đây, phát sinh một vấn đề là: Sẽ ra sao nếu nhà tù tiếp tục “thi gan” với ông Trần Huỳnh Duy Thức? Chẳng nhẽ cứ đếm ngày mãi, cho tới khi ông Thức chịu bỏ cuộc hoặc chết vì kiệt sức? Sẽ rất vô lý nếu đếm tới 50-60 ngày trở lên mà… người tuyệt thực vẫn sống.

Khi đó, gia đình và bạn bè ông Thức đã có một cách làm truyền thông rất hay, là công khai kêu gọi ông Thức ngừng tuyệt thực để giữ gìn sinh mạng. “Anh không thể chết. Anh phải sống, vì đất nước cần anh”. Lời kêu gọi này cũng được gia đình nhắn gửi vào nhà tù cho ông Thức, song song với các thư ngỏ, bài viết công khai trên mạng. Đó thực sự là một cách rất khôn ngoan để cứu mạng ông Trần Huỳnh Duy Thức, đồng thời vẫn giữ gìn danh dự, hình ảnh của ông.

Một trường hợp khác có nét tương tự, là vào ngày 13/02/2018 (tức ngày 28 tháng chạp tết nguyên đán Mậu Tuất), 26 nhà hoạt động dân chủ-nhân quyền ở Hà Nội và Sài Gòn đã cùng ký vào một bức thư ngỏ gửi Thúy Nga và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, để thiết tha kêu gọi họ chấp nhận rời nhà tù đi tị nạn chính trị.

Thư viết: “Chúng tôi hiểu rằng, từ ngày đầu tiên tham gia tranh đấu cho tới tận hôm nay trong chốn lao tù, việc ra đi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là ưu tiên của các chị. Chẳng ai chọn ngục tù làm phòng chờ để tìm kiếm sự ra đi cả. Song trong hoàn cảnh gia đình của hai chị hiện nay, đây có thể là một lựa chọn cần cân nhắc. Hãy ra đi, vì cuộc sống của hai chị, vì tương lai Nấm-Gấu, Phú-Tài, và vì sự trưởng thành của phong trào dân chủ Việt Nam. Cảm ơn và thương mến các chị rất nhiều”.

Lá thư ngỏ này thực chất là một cách để vận động dư luận và vận động chính hai tù nhân lương tâm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Thúy Nga đi tị nạn, giải thoát họ khỏi sức ép “phải ngồi tù để làm biểu tượng đấu tranh”. Cũng từ đây, những nỗ lực để vận động quốc tế cho sự tự do của họ mới chính thức bắt đầu.

 

Kinh nghiệm rút ra được từ những câu chuyện như thế này là:

Luôn theo sát, lắng nghe, thu nhận thông tin về tình hình của người trong tù để đưa tin ra bên ngoài. Nhiều khi phải dùng trực giác để cảm nhận, linh tính, vì người bên ngoài rất khó có thông tin về người bị giam cầm sau cánh cửa nhà tù;

Cố gắng đặt mình vào hoàn cảnh người tù để suy nghĩ và làm điều tốt nhất cho họ;

Cần sự đoàn kết, phối hợp chặt chẽ giữa người trong tù, gia đình của họ, với bạn bè, đồng đội bên ngoài;

Luôn phải thật chủ động, có nhiều phương án sẵn sàng để đấu tranh và làm truyền thông bảo vệ người tù.

 

Cai ngục thời nay

Buổi sớm 2/1/2016, Hà Nội vẫn hơi lạnh và mờ mờ tối như những sáng mùa đông khác, nhưng chị Lê Thị Minh Hà (vợ blogger Ba Sàm) và chị Vũ Minh Khánh (vợ luật sư Nguyễn Văn Đài) đã dậy từ sớm để chuẩn bị đồ tiếp tế, mang vào trại B14 nuôi chồng.

Đây là lần thăm nuôi đầu tiên của họ trong năm 2016. Từ tháng 11 vừa qua, Trại tạm giam B14 (thuộc Cục An ninh Điều tra, Bộ Công an) đã lên lịch “gửi quà” cho người bị tạm giam, tạm giữ trong cả năm 2016. Theo đó, mỗi tháng Trại ấn định hai ngày cho thân nhân đến thăm nuôi người bị nhốt bên trong – nói trắng ra là NUÔI, vì chẳng ai sống nổi nếu không có đồ tiếp tế mà chỉ dựa vào trại.

Có đến đây mới thấy vô vàn cái bất cập và vô nhân đạo của hệ thống nhà tù, trại giam ở Việt Nam. Hay nói đơn giản hơn, đây là nơi mà sự chà đạp quyền con người trong xã hội được thể hiện một cách thô thiển và trêu ngươi nhất. Chẳng hạn, nó bộc lộ ngay từ việc hạn chế quyền thăm nuôi của người nhà. Đó là một thứ quyền hiển nhiên, thế nhưng muốn thực hiện, người nhà phải đăng ký vào một cuốn sổ, được Bộ Công an nói giảm, nói tránh là “Sổ thăm gặp – gửi quà”. Vâng, “quà” thôi, chứ không phải đồ ăn, đồ uống, quần áo, chăn màn và các vật dụng thiết yếu khác đâu ạ, trong tù đầy đủ hết rồi mà.

Trong sổ, thân nhân người bị giam phải lập một danh sách những người đến “gặp mặt – gửi quà”, nêu rõ họ tên, chỗ ở, quan hệ của họ với người bị giam. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất ở cái cơ chế này là, dù không nêu ra thành văn bản nhưng nó chỉ chấp nhận người nào có cùng hộ khẩu với người bị giam mà thôi. Nói cách khác, chỉ có bố mẹ, vợ chồng, con cái (may ra có thêm anh chị em) là “được” gửi đồ cho người bị tạm giam/ tạm giữ/ tù. Bạn bè, người quen, hoặc bất kỳ ai khác không chung hộ khẩu, đều không được chấp nhận.

Nếu người bị tạm giam/ tạm giữ/ tù là người độc thân thì sao? Không biết, không quan tâm. Có hộ khẩu ở tỉnh xa, bố mẹ già yếu thì sao? Không biết, không quan tâm. Neo đơn, không con cái thì sao? Không biết, không quan tâm.

Trường hợp luật sư Nguyễn Văn Đài, người duy nhất được Bộ Công an duyệt cho đến thăm nuôi anh là vợ anh, chị Vũ Minh Khánh. Vậy nếu chẳng may đến ngày tiếp tế, chị Khánh ốm bệnh đột ngột, không đi được thì sao? Không biết, không quan tâm.

Có ai nhìn ra chính sách quản lý hộ khẩu của Trung Quốc và Việt Nam phát huy hiệu quả tới mức nào trong chuyện này không?

Hống hách như các “cô mậu” thời bao cấp.

You May Also Like