CHUYỆN NƯỚC NON MÌNH: Sự lươn lẹo và lưu manh của bọn Hán Gian (tiếp)

Những lật lọng và gian xảo của bạo quyền CSVN trong âm mưu bán đứng Việt Nam cho Tàu cộng đều được toàn dân biết rõ và vạch trẩn nhưng thiếu hành động mạnh mẽ để ngăn chận. Trong tiết mục Chuyện Nước Non Mình, chúng tôi xin gởi đến quý thính giả đài ĐLSN (phần cuối) bài viết có tựa đề: “Sự Lươn Lẹo Và Lưu Manh Của Bọn Hán Gian” của tác giả Hương Khê sẽ được Mỹ Linh trình bày để tiếp nối chương trình tối hôm nay.

      DLSN13052022bis CNNM

Sự lươn lẹo và lưu manh của bọn Hán Gian (tiếp)

Hương Khê.

Về trận Vị Xuyên (Hà Giang):

Nhà văn Phạm Viết Đào, có người em liệt sĩ hy sinh trong trận này, đã đến tận Vị Xuyên và viết bài tường thuật với bài: “Trận đánh bảo vệ Cao điểm 1509 (TC gọi là Lão Sơn) diễn ra ngày 28/4/1984”.

Điểm đáng chú ý là quân TQ đã dùng súng phun lửa để giết 4 nữ chiến sĩ VN cố thủ trong hang đá, vì không chịu đầu hàng.

Đặc biệt là tội ác man rợ sau khi TC chiếm được cao điểm này, chúng gom những người lính VN, trong đó có các tử sĩ và thương binh mà quân VN bỏ lại: “Còn thi thể của các liệt sĩ VN cũng như các thương binh nặng nhẹ, các tù binh, bị tập trung xử bắn hàng loạt tại chỗ không phân biệt đã chết hay còn sống, họ liệng xuống cái hố đó và nhờ lực lượng Hóa học đốt, sau đó thì cho xe ủi lấp lại. Ông ta nói rằng không nhớ chính xác nhưng trong cái hố đó có khoảng 3 ngàn 700 xác binh sĩ VN”.

Hiện nay TC còn chiếm toàn bộ dãy Lão Sơn của VN. Cho đến nay còn rất nhiều hài cốt tử sĩ quân VN trên mặt trận Vị Xuyên vẫn chưa được quy tập về các nghĩa trang.

Trung Cộng chiếm bãi Tục Lãm của Việt Nam.

Bãi Tục Lãm rộng 52 ha, theo các hiệp ước Pháp-Thanh, biên giới thiên nhiên Việt- Hoa là đoạn sông Kalong. Bãi Tục Lãm nằm hoàn toàn về phía Việt Nam.

Năm 2004, TC đưa người xây dựng bờ kè, xâm chiếm bãi Tục Lãm. Bà con tại Móng Cái quyết ra giữ đất, nhà cầm quyền VN đã yêu cầu TC ngừng hành động này.

Ngay sau đó họ ký kết nhường 1/3 bãi Tục Lãm và 3/4 một cồn ở cửa sông Kalong cho Trung cộng.

Đây là bằng chứng ươn hèn trước ngoại bang không thể chối cãi được.

Ngoài những trận đánh lớn để chiếm đất, TC còn thường xuyên bằng các thủ đoạn gian manh và xảo quyệt, tìm mọi cách lấn chiếm từng tấc đất của VN. Ở những vùng giáp ranh là: Nếu ranh giới là sông thì chúng lấy đá chắn thành bờ kè một nửa phía bên chúng với độ xiên khoảng 45 độ theo dòng chảy, để dòng nước chảy đâm về phía VN, và phía VN bị lở, bên TC được bồi.

Chúng còn đào mộ người chết đã chôn trên đất của chúng, lẻn lút mang sang chôn trên đất VN, để khi tranh chấp, chúng nói rằng cha ông chúng chôn nơi đây, chứng tỏ đất này từ lâu cha ông chúng đã sinh sống.

Khi cột mốc ranh giới còn tạm bợ, ban đêm chúng đào lên và di dời về phía VN, sau đó chúng xây bệ to hơn, chắc chắn hơn để VN không phá được.

Về cuốn sách “Gạc Ma-Vòng tròn bất tử” của tướng Lê Mã Lương và nhóm biên soạn. Khi quyển sách hoàn thành, đã được phép xuất bản, và đã có một cuộc họp báo giới thiệu quyển sách này.

Quyển “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử” đã vượt ra khỏi biên giới, đến với bạn bè quốc tế, trở thành một phần trong dòng chảy lịch sử của đất nước VN. Thế nhưng khi cuốn sách chuẩn bị phát hành, thì bỗng có lệnh thu hồi. Lý do được đưa ra là trong quyển sách này đã nói toạc ra rằng: “Có vị lãnh đạo cao cấp trong quân đội đã ra lệnh không được nổ súng”.

Năm 2006, trong một cuộc hội tháo do Ông Nguyễn Khắc Mai giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Văn hoá Minh Triết tổ chức, cho biết vai trò của ông Lê Đức Anh lúc ấy là Bộ trưởng Quốc phòng, người được xem là đã ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng.

“Sau khi bị tàn sát, thi thể những người lính tay không súng ống ấy không phải đều được về nhà mà một số rất lớn đã trôi dạt khắp vùng biển quê hương, bởi Bộ Quốc phòng VN không có một một cố gắng nào mang họ về đất liền như tất cả mọi quân đội khác trên thế giới phải làm.Cho đến hôm nay 64 người anh hùng liệt sĩ ở Gạc Ma đó nhiều người xác vẫn còn nằm dưới biển . Đáng lẽ anh phải can thiệp với Chữ thập đỏ quốc tế để tìm cách vớt và đưa thân xác của các liệt sĩ ấy về quê mẹ thì anh lại để im.”. Ông Nguyễn Khắc Mai nhận xét.

Trong tác phẩm Bên thắng cuộc của tác giả Huy Đức: Bộ Chính trị sau khi nghe báo cáo tình hình, trong đó có cả thông tin về mệnh lệnh của Bộ trưởng Quốc phòng Lê Đức Anh không cho nổ súng, với lý do sợ bị mắc mưu “khiêu khích” của phía Trung cộng, Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch đã đứng lên đập bàn hết sức giận dữ. Ông nói đại ý: nó đang không có gì, anh lại tạo cho nó chỗ đứng ở Trường Sa, làm thay đổi hẳn bàn cờ chiến lược, hình thành thế xôi đỗ rất nguy hiểm.

(https://www.nhatbaovanhoa.com/a8881/nguyen-co-thach-dung-len-dap-ban-mang-le-duc-anh-nguyen-van-linh-do-muoi)

Sử nô Phạm Hông Tung đề nghị khi soạn sách giáo khoa lịch sử nói về việc TC tấn công năm 1979, phải xin ý kiến TC viết như thế nào để khỏi mất lòng thiên triều.

Chính bọn Hán gian này đang “rắp tâm đưa dân tộc ta trở về thời kỳ Bắc thuộc lần thứ hai rất nguy hiểm”, như lời của Bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch khi nhận xét về Hội nghị Thành Đô năm 1990, đã được Thứ trưởng bộ ngoại giao Trần Quang Cơ kể lại trong Hồi ký Hồi ức và suy nghĩ của mình.

You May Also Like