Ký Ức Tháng 4: Chừng nào Hoa Sen Nở

Kính thưa quý thính giả, mời quý vị theo dõi mục Ký Ức Tháng 4 với bài thơ của thi sĩ Trần Văn Lương “Chừng nào Hoa Sen Nở” qua giọng đọc Lê Giang.

      DLSN11052022 Ky Uc

Chừng Nào Hoa Sen Nở

Tác giả: Trần Văn Lương

Người muốn hỏi chừng nào hoa sen nở,
Để không còn xiềng xích đỏ trên vai.
Trời Phi châu đã sực nức hương lài,
Bao chế độ độc tài đang tan rã.
Nhưng đất Việt vẫn ngày thêm tơi tả,
Chốn đọa đày, dân vất vả lầm than,
Mấy mươi năm dưới nanh vuốt bạo tàn,
Cánh cửa nhỏ Thiên đàng chưa lần mở.
Người tự hỏi chừng nào hoa sen nở,
Cho mẹ già hết than thở ngày đêm,
Khóc cháu con: đứa chết lúc vượt biên,
Đứa trại cấm, đứa triền miên đói rạc.
Dân đen xơ xác,
Đám cầm quyền độc ác gian ngoa,
Vét tiền ra ngoại quốc sống xa hoa,
Nào “du học”, nào sắm nhà, xây chợ.
Người khẽ hỏi chừng nào hoa sen nở,
Để dân lành trút bỏ bớt phiền lo,
Được đi về chốn thờ phượng tự do,
Chẳng phải chịu trò “xin cho” quái đản.
Đời với đạo cũng cùng chung kiếp nạn,
Bị cướp dần hết tài sản đất đai.
Dân cất tiếng kêu nài,
Máu lại đổ dưới bàn tay man rợ.
Người buồn hỏi chừng nào hoa sen nở,
Cho dân không phải bỏ xứ xa nhà.
Bao năm rồi không chinh chiến can qua,
Hàng xuất cảng vẫn toàn là thân xác.
Nhân phẩm Việt ngày càng thêm rẻ mạt,
Chữ tiết trinh đem bán chác chợ đời.
Lũ có quyền mải ngập mặt ăn chơi,
Dân thấp cổ khắp phương trời ở đợ.
Người khóc hỏi chừng nào hoa sen nở,
Để giang san của Quốc tổ Hùng Vương,
Không trở thành Tây Tạng hoặc Tân Cương,
Thân mất nước nẻo đoạn trường trôi giạt.
Lãnh thổ Việt, đất con Hồng cháu Lạc,
Đã bán dần cho lũ giặc Bắc phương.
Ngư dân mình kiếm sống giữa đại dương,
Bị chúng giết, xác tàn nương sóng vỡ.
Người lại hỏi chừng nào hoa sen nở,
Cho non sông rạng rỡ bóng cờ vàng,
Tháng Tư về quét sạch hết màu tang,
Dân được thấy cửa Thiên đàng rộng mở.
X

X         X
Cánh hoa đó sẽ có ngày rộ nở,
Khi người dân chẳng còn sợ bạo quyền,
Nắm tay nhau cùng can đảm đứng lên,
Quyết tranh đấu dựng lại nền dân chủ.
Cành sen Việt, dù bao năm héo rũ,
Vẫn kiên trì qua giấc ngủ gian nan,
Vẫn lất lây trong đau khổ ngút ngàn,
Vẫn đợi nắng về xóa tan bóng tối.
Xương trắng người vô tội,
Đã thành phân vun bón cội hoa gầy,
Để từng phút từng giây,
Trong tuyệt vọng, âm thầm cây trổ nụ.
Dòng nước mắt tưới trên mồ vô chủ,
Thác máu đào tuôn đổ suốt ngày đêm,
Đã thấm vào ao nước nhỏ bình yên,
Giọt nối giọt, nuôi chồi thêm lớn mạnh.
Hận vong quốc bao năm dài canh cánh,
Nỗi oan khiên bất hạnh của muôn nhà,
Sẽ trở nên tia nắng ấm ngọc ngà,
Đánh thức dậy cành hoa đang trăn trở.
*
Xin cứ hỏi chừng nào hoa sẽ nở,
Nhưng nếu người chẳng còn nhớ biển Đông,
Vì sao mình phải khoác áo lưu vong,
Hoa có nở cũng tàn trong uất hận.

Trần Văn Lương
Cali, đầu mùa Quốc Hận 4/2011

You May Also Like