Chuyện Nước Non Mình: CẨM NANG NUÔI TÙ(Tiếp)

Thưa quý thính giả,

Phạm Đoan Trang là một chiến sĩ tranh đấu cho tự do, dân chủ. Trong nhiều tác phẩm đấu tranh của cô chúng tôi đã chọn cuốn” Cẩm nang nuôi tù” để giới thiệu với thính giả vì nó rất cần thiết cho rất nhiều gia đình có thân nhân đang bị bạo quyền cầm tù. Hơn nữa làn sóng bắt bớ vẫn đang lan rộng nên sẽ có nhiều người sẽ phải ở trong thân phận” nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”.

Sau đây mời quý thính giả theo dõi phần tiếp theo của Cẩm Nang Nuôi Tù sẽ do Bảo Trân trình bày để tiếp nối chương trình PTĐLSN tối nay.

      DLSN24032022bis CNNT

CẨM NANG NUÔI TÙ(Tiếp)

Phạm Đoan Trang

9. Có cần, có nên xây dựng hình ảnh tù nhân lương tâm thành một thương hiệu nhất định không, ví dụ blogger Điếu Cày là sáng lập viên Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, Nguyễn Văn Hóa là nhà báo tự do, Hoàng Bình là nhà hoạt động môi trường, Cấn Thị Thêu là người phụ nữ nông dân can đảm?

Có thể “định vị thương hiệu” như vậy nếu sự thật đúng là như vậy. Nếu không, thì không nhất thiết phải cố gắng gán một thương hiệu, hình ảnh nào đó không có thật cho người tù. Ví dụ, không nên khắc họa Nguyễn Văn Hóa như một “thủ lĩnh sinh viên” hay Cấn Thị Thêu như nhà hoạt động nữ quyền chẳng hạn (ví dụ giả tưởng).

Làm truyền thông không phải là bịa đặt, dựng chuyện, phóng đại hay tô vẽ nên những điều không có thật. Mọi nội dung chúng ta công bố đều phải dựa trên nền tảng sự thật.

10. Có cần, có nên tổ chức các chiến dịch truyền thông để làm nổi bật một sự kiện nào đó, xây dựng hình ảnh một tù nhân lương tâm nào đó?

Việc tổ chức sự kiện – bất kỳ sự kiện gì – cũng phải gắn chặt với truyền thông. Nói chung, luôn cần những chiến dịch truyền thông để làm nổi bật một sự kiện nào đó, ví dụ “đồng hành cùng blogger Điếu Cày đang tuyệt thực”, “viết thư cho tù nhân lương tâm”, “ra mắt bộ phim tài liệu đầu tiên về xã hội dân sự ở Việt Nam”, v.v.

Đối với các cá nhân tù nhân lương tâm, gia đình và bạn bè nên theo sát họ, kịp thời thu nhận thông tin về họ để làm truyền thông khi có vấn đề gì với họ hoặc khi có sự kiện nào liên quan đến họ. Xem thêm câu chuyện làm truyền thông cho Điếu Cày, Trần Huỳnh Duy Thức, Mẹ Nấm và Thúy Nga ở cuối sách, trong chương cuối cùng, “Thăm nuôi”.

Vượt qua nỗi sợ hãi –  Nguyễn Thúy Hạnh

14/3/2019

Những ngày đầu liên lạc với vợ của Huỳnh Trương Ca, người bị kết án 5,5 năm tù về tội “chống phá nhà nước”, mình đã rất khó khăn khi thuyết phục cô ấy nhận giúp đỡ, bởi cô ấy sợ. “Em sợ nhận giúp đỡ thì chồng em trong tù sẽ bị công an hại”. Cô ấy rụt rè giãi bày khi từ chối mình. Và cô ấy kể, cả mẹ con cô ấy ở nhà cũng bị công an khống chế, cấm nhận giúp đỡ. Họ còn câu lưu hai mẹ con từ sáng đến chiều chỉ vì cháu đăng một dòng trên Facebook: “Ba tôi vô tội”.

Chỉ còn biết kiên trì giải thích cho cô ấy hiểu việc nhận giúp đỡ này không vi phạm pháp luật, rằng càng sợ hãi chúng sẽ càng đe dọa, và sự sợ hãi này lại thành ra làm hại chồng chứ không phải bảo vệ…

Lần sau đi thăm chồng, cô ấy gọi cho mình, giọng đau đớn:

– Chị ơi, chồng em hôm nay nói thật rằng anh ấy bị hành hạ trong tù, bị nhốt trong phòng tối, ăn bữa đói bữa no, bị bọn ngáo đá tùy tiện đánh đập.

– Vậy em còn sợ nữa không? Có dám tố cáo để cứu chồng không, để chị đăng lên?

– Dạ, em phải liều thôi ạ, có chết cũng phải cứu chồng em. Chị đăng giúp em với.

– Giỏi quá! Mà không chết đâu, hì hì… Tiện chị đăng luôn một status tố cáo công an khống chế, đe dọa, cấm đoán mẹ con em nhé? Có dám không?

– Dạ, chị đăng luôn ạ!

Mình đăng hai status. Nhiều người chia sẻ, tổ chức Ân xá Quốc tế cũng hỏi đến.

Mấy hôm sau, mình hỏi cô ấy:

– Từ hôm đăng tin lên Facebook, công an có trừng phạt em không?

– Không có một ai đến chị ạ, họ lặng yên. Sau đó họ nhẹ giọng bảo em đừng nói gì nữa.

– Em thấy chưa, khi mình ngẩng lên thì họ sẽ cúi xuống, bởi mình không vi phạm pháp luật, họ mới là phạm pháp khi cấm đoán mình. Còn mình cứ cúi thì họ sẽ đè đầu đến chết.

– Dạ, em hiểu rồi ạ. Em cũng hết sợ rồi.

Cô ấy hết sợ. Đối với mình đó là một món quà quý.

Nhưng hôm nay niềm vui ấy nhân đôi khi cô ấy báo tin vừa đi thăm chồng, điều kiện ở trong tù của anh Ca đã được cải thiện hơn hẳn, không còn bị ngược đãi như trước. Đặc biệt hơn, Huỳnh Trương Ca từ trong tù theo gợi ý của con gái đã tự tay tết một món quà có tên “Thúy Hạnh” tặng cho mình.

Niềm vui nhân ba, mình vui sướng và xúc động không thể tả nổi. Đối với mình, thành công nho nhỏ đó và món quà này lại là một phần thưởng quý giá hơn bất cứ vật chất nào.

Cám ơn em đã tặng cho chị niềm vui hôm nay, Tâm Phạm!

Công an cũng… làm truyền thông!

21/7/2018

Tháng 6/2013, khi còn là tù nhân lương tâm, ông Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực ở trại giam số 5 (Thanh Hoá). Chưa đầy một tháng sau, đến lượt blogger Điếu Cày tuyệt thực ở trại Thanh Chương (Nghệ An). Trong cả hai vụ, cách hành xử của đám cán bộ, công an, quản giáo nhà sản đều hệt như nhau:

Một mặt, chúng cho đàn dư luận viên rống lên trên các trang mạng, thậm chí cả trên tivi, rằng làm gì có chuyện ấy, có ai tuyệt thực đâu. Ví dụ như một tay bác sĩ kiêm công an ở trại giam số 6 từng nói Điếu Cày vẫn “ăn uống bình thường”, “vui tươi” và được “ở một phòng rộng mênh mông, có tivi, có đầy đủ các loại” ngay cả trong thời điểm ông Điếu Cày tuyệt thực đã đến hồi nguy hiểm cho tính mạng.

Mặt khác, chúng đặt máy quay lén những người tù nhân lương tâm này trong phòng giam, rình rình để chỉ chờ lúc họ kiệt sức quá, buộc phải ăn trở lại, hoặc sơ hở chạm tay vào túi đồ ăn thôi chẳng hạn, là sẽ tranh thủ “làm truyền thông” ngay. Tức là sẽ hú lên rằng họ “ăn lại rồi, tưởng thi gan tuyệt thực thế nào”, hoặc “vẫn ăn đầy đủ, đâu có nhịn”, hoặc tệ nhất là “đói quá ăn vụng rồi”…

Chúng gọi đó là “làm truyền thông”. Công an cũng làm truyền thông cơ đấy.

Kể ra, thật nực cười khi nghĩ đến cảnh một dàn công an, quản giáo, máy quay phim, rích… vây xung quanh người tù tuyệt thực gầy xanh, để chăm chăm rình xem khi nào thì họ ăn lại hoặc khi nào họ sơ hở mà có hành động giống như tìm kiếm đồ ăn.

You May Also Like