Chuyện Nước Non Mình: CHÉM CHẾT MỘT NGƯỜI LÀ KẺ SÁT NHÂN -SÁT HẠI HÀNG CHỤC HÀNG TRĂM NGÀN NGƯỜI LÀ VỊ ANH HÙNG! (1)

Kính thưa quý thính giả, lại thêm một vụ sát nhân trong những ngày cận Tết cổ truyền đã cho thấy phản ứng của người dân ra sao trước sự bất hạnh và đau thương này.

Trong tiết mục Chuyện Nước Non Mình, chúng tôi xin gởi đến quý thính giả đài ĐLSN bài viết có tựa đề: “Chém chết một người là kẻ sát nhân; sát hại hàng chục hàng trăm ngàn người là vị anh hùng” của LM Anrê Nguyễn Hữu Lễ sẽ được Ca Dao trình bày để tiếp nối chương trình tối hôm nay.

      DLSN09022022 CNNM

CHÉM CHẾT MỘT NGƯỜI LÀ KẺ SÁT NHÂN

SÁT HẠI HÀNG CHỤC HÀNG TRĂM NGÀN NGƯỜI LÀ VỊ ANH HÙNG!

Linh mục Anrê NGUYỄN HỮU LỄ

Trong dịp Tết  Nhâm Dần 2022 trên mạng thông tin xã hội rộ lên cái tin linh mục Giuse Trần Ngọc Thanh bị một thanh niên tên Nguyễn Văn Kiên chém chết tại một nhà thờ ở giáo phận Kontum trong khi vị linh mục trẻ này đang ngồi tòa giải tội. Đúng là một tin vô cùng đau xót cho gia đình cha Thanh, và gây sốc cho rất nhiều người, trong đó có tôi. Là một linh mục đàn anh, tôi đã dâng thánh lễ  cầu nguyện cho linh hồn cha Giuse ngay khi hay tin buồn. Nhân đây, tôi xin gởi lời PHÂN ƯU đến gia đình, tang quyến và những người thân yêu của cha Thanh. Tôi cũng xin chia buồn với anh chị em giáo dân trong xứ đạo của cha Giuse Thanh, với Dòng Đa-Minh và giáo phận Kontum về sự mất mát này.

Rồi những ngày tiếp theo xuất hiện tràn ngập những bài viết, Youtube, radio, TV, emails, facebook, lời chia sẻ…có cả một số cơ quan truyền thông nước ngoài cũng đưa tin về sự kiện đang làm dậy sóng dư luận này.

Các bản tin đề cập tới rất nhiều tình tiết của sự việc, kể cả chi tiết về tiểu sử đời tư của nạn nhân và của kẻ đã chém chết cha Thanh. Có người đã cố gắng lý giải nguyên nhân của vụ án mạng, mặc dù đó chỉ là những suy luận và phỏng đoán. Có Youtuber còn “hé lộ” kẻ chém chết cha Thanh đã khai gì, nói gì…Có người còn chạy tin “ Dần dần hé lộ bí mật vụ linh mục Trần Ngọc Thanh bị chém chết…” rồi có tựa đề khác  “ Vụ án Nguyễn Văn Kiên chém chết cha Thanh đã tới đâu?…rồi có tin “ Nhà  cầm quyền đã vào cuộc….” và rất nhiều tin nữa với tựa đề khác nhau.

Sự kiện này cho thấy người Việt Nam chúng ta rất nhạy cảm và dễ xúc động trước sự đau thương của nạn nhân bất hạnh và phẩn nộ trước hành vi của kẻ gây ra tội ác, điển hình là vụ Cha Giuse Thanh bị chém chết người trong dịp Tết vừa rồi. Đặc biệt hơn nữa, nạn nhân trong vụ này là một linh mục trẻ (có người còn nói…đẹp trai nữa!) bị chém chết ngay trong nhà thờ vào ngày 27 Tết khi Ngài đang ngồi tòa giải tội. Yếu tố đó càng gây xúc động mạnh hơn, nhất là trong giới công giáo.

Vụ sát nhân trong dịp Tết này khiến cho tôi suy tư rất nhiều trong mấy ngày qua. Qua việc này, tôi nhớ lại một vụ sát nhân vô cùng man rợ khác, cũng xảy ra trong một dịp Tết, hay nói chính xác hơn là ngay trong Ngày Mồng Một Tết Mậu Thân, 1968. Lần này không phải chỉ có một người bị chém chết, nhưng là hàng chục ngàn thường dân vô tội đã bị sát hại. Trong số đó hàng ngàn người bị đập đầu chết, một số khác bị chôn sống trong những hố chôn tập thể tại cố đô Huế.

Cái khác nhau giữa hai vụ sát nhân này là hung thủ chém chết cha Thanh bị rất nhiều người tỏ ra căm phẩn, nguyền rủa và lên án nặng nề. Nghe đâu hung thủ đã bị bắt để điều tra và chờ ngày ra tòa xét xử. Trong khi đó tên sát nhân đã ra lệnh giết chết hàng chục ngàn thường dân vô tội trong dịp Tết Mâu Thân 1968 thì không bao nhiêu người đề cập tới nhưng ngược lại còn được ướp xác, xây lăng, dựng tượng và được đảng cộng sản “ phong thánh”.  Có nơi còn đem  tượng kẻ sát  nhân đó đặt lên bàn thờ! Đó là sự kiện nghịch lý đã thúc đẩy tôi viết bài này để chia sẻ với toàn thể đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.

Tôi xin bắt đầu bài viết này bằng câu chuyện sau đây.

CÂU CHUYỆN “CÂY PHÁO TẾT”

Chuyện này do người bạn của tôi là anh PTK , hiện đang ở Mỹ, kể với tôi  vào dịp Tết năm 1973 lúc chúng tôi còn làm việc ở Vĩnh Long. Mặc dù câu chuyện rất đơn sơ và đã qua mấy chục năm rồi nhưng vì có vài chi tiết lạ và buồn cười nên tôi không sao quên được.

Anh bạn tôi kể : “ Lúc bấy giờ tôi đang học trường Nông Lâm Súc ở Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng. Trong dịp Tết năm đó hầu hết các sinh viên về quê ăn Tết, chỉ còn sót lại chừng 5, 6 anh em vì nhà ở xa quá nên không về quê mà ở lại ăn Tết tại trường. Trong thời gian rãnh rổi này ban ngày chúng tôi thả rong ra chợ Bảo Lộc coi dân chúng chuẩn bị ăn Tết, chiều tối lại về trường.  Một hôm chúng tôi bàn nhau phải làm một cái “pháo Tết” để đón mừng năm mới. Thế là anh em tôi bắt tay vào việc.

Lúc đó phía sau dãy nhà nội trú của trường có một cây đu đủ thật to. Cây đu đủ này mọc ở đó tự bao giờ chẳng ai buồn để ý.  Nó cao lêu nghêu và cằn cỗi như một ông lão ngoài…90! Cái gốc của nó to như cái vành nón, sù sì có nhiều vết sẹo chằng chịt, phía trên ngọn teo tóp lại. Ở chót đỉnh đầu chỉ còn le hoe vài ba chiếc lá nhỏ xíu như để cho mọi người biết là nó…còn sống. Chúng tôi quyết định hạ cây đu đủ này xuống để làm…cây pháo Tết.

Phải vất vã lắm chúng tôi mới cưa hạ được cây đu đủ vì gốc của nó  cứng như đã hóa mộc;  nhưng lại rỗng ruột thẳng tắp từ gốc tới ngọn. Hạ xuống rồi, chúng tôi cắt bỏ phần ngọn chỉ chừa lại một đoạn gốc dài chừng 3 thước. Sau đó dùng một khúc gỗ tròn đóng bít đầu nhỏ của cây đu đủ lại và khoan thủng vào thân cây một cái lổ to bằng ngón tay út cách chỗ đóng khúc gỗ nêm ở đầu nhỏ chừng một gang tay.  Cái lỗ này chính là “ngòi nổ” của cây pháo. Như thế là “cây pháo Tết”  đã được chuẩn bị xong. Chúng tôi ra chợ mua sẳn 2 ký khí đá, gói thật kỷ vào bao nylon và chờ tới sáng Mồng Một Tết sẽ đốt pháo mừng xuân.

Sáng ngày Mồng Một Tết, chúng tôi khiêng “cây pháo” đu đủ đặt vào giữa sân trường, tống hết 2 ký lô khí đá vào bụng cây pháo, đổ mấy lon nước vào và thay nhau bế “cây pháo” lên lắc tới lắc lui… lắc tới lắc lui… lắc tới lắc lui …một lúc thật lâu cho khí đá gặp nước tan ra. Một lúc sau bụng cây đu đủ đã bị dồn nén đầy ấp chất khí acetylene do khí đá thả ra. Acetylene là loại khí bắt lửa rất nhạy người ta thường dùng làm đèn hàn xì. Sau đó chúng tôi dựng đứng cây đu đủ lên trút hết mấy cục khí đá chưa tan trong bụng cây ra ngoài, đặt cây pháo nằm xuống và bắt đầu thủ tục…châm ngòi khai hỏa!

Anh bạn có nhiệm vụ châm ngòi hình như có linh tính báo trước nên thay vì dùng tay châm thẳng ngọn lửa vào “ngòi nổ” tức là cái lổ nhỏ ở  cuối cây pháo, anh đã cẩn thận gắn cây diêm đang cháy vào đầu một cái que dài chừng 1 thước. Cả bọn chung tôi đứng vây quanh cách xa cây pháo chừng 5 thước đang hồi hộp theo dõi màn “khai hỏa” cây pháo Tết. Khi anh bạn từ từ kê que diêm đang cháy vào gần cái lổ của cây pháo thì…!

Lạ lùng làm sao! Bât ngờ một vầng lửa chói chang, to như cái nia chợt lóe lên khiến cho mọi người phải nhắm mắt lại, đồng thời nghe  một tiếng “RẮC” khô khan phát ra. Ngoài ra không có tiếng động nào khác.

Khi mở mắt ra chúng tôi vô cùng  ngạc nhiên vì không còn thấy “cây pháo” nữa. Nó đã biến đi đâu mất. Ai nấy  đứng chết trân như trời trồng, tóc tai trên đầu sửng đứng và hàng nút áo trước ngực bật tung ra hết. Vài anh có vết sướt trên mặt và máu bắt đầu rịn ra.

Riêng anh bạn châm lửa khai hỏa thì té bật ngữa đang nằm dưới đất, tóc tai dựng dứng, mặt bị xây sát nhiều chỗ, áo quần tả tơi rách nát lòi cả “con chim” ra ngoài. Anh ta gượng đứng dậy bước lảo đảo, vừa đi vừa đưa tay bụm háng vì “con chim” đang bị thương chảy máu! Thật là một cảnh tượng lạ lùng chưa từng có và dĩ nhiên là không ai có thể nào tưởng tượng ra được cái hậu quả như thế. Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đây.

Trong khi bọn chúng tôi đang ngơ ngác lo chùi máu cho nhau và thắc mắc là không ai nghe tiếng nổ nhưng cây pháo đu đủ đã biến đi đâu? Bọn tôi còn đang sửng sờ trước hiện tượng lạ lùng này thì chợt nghe tiếng còi báo động và tiếng còi hụ của xe cứu hỏa từ ngoài cổng trường chạy vào. Theo sau là xe chở lính hiến binh và quân cảnh súng ống đầy người. Chúng tôi bị thẩm vấn và hỏi về một tiếng nổ kinh hồn vừa phát ra ở đây. Chúng tôi cho biết là vừa mới đốt cây pháo “đu đủ” để mừng Tết và không hề nghe tiếng nổ gì cả!

Thì ra, cường độ của tiếng nổ như sấm gầm của “cây pháo đu đủ”  đã vượt quá khả năng chịu đựng của màn nhĩ con người đứng gần. Chúng tôi chỉ nghe một tiếng “ RẮC” như ai đó đang bẻ cành cây khô. Ngược lại, tiếng nổ đó đã vang xa tận ngoài thành phố khiến cho cơ quan an ninh của thị xã tưởng là Việt cộng đặt bom, phá hoại trường Nông Lâm Súc nên đưa lính và xe cứu hỏa vào tiếp cứu.

Sau đó chúng tôi tìm thấy một tảng lớn của gốc cây đu đủ nằm ở hành lang của tầng lầu hai và các mãnh nhỏ khác nằm rải rác nhiều nơi trong sân trường và trên mái nhà. Điều vô cùng may mắn là tiếng nổ đã làm cho cây đu đủ vỡ tung và văng tóe lên cao. Nếu các mãnh vỡ bay tạt ngang, có thể có người trong bọn tôi bị thương hoặc lòi tròng con mắt.”

You May Also Like