QUAN ĐIỂM: Khi Việt Nam Nói Chuyện Nhân Quyền

Chỉ còn vài ngày nữa là chúng ta bước qua năm mới Nhâm Dần. Nhìn lại năm Tân Sửu 2021, chính sách tệ hại nhất trong các chính sách tệ hại mà đảng CSVN áp đặt lên người dân cả nước, đó là tình trạng vi phạm nhân quyền có hệ thống. Vì vậy trong bài QĐ của LLCQ hôm nay, chúng tôi cho phát lại các đoạn chính bài bình luận của Hiếu Chân; đã được phát hôm thứ Năm 13/1/2022. Mời quý thính giả theo dõi bài Quan Điểm của Lực Lượng Cứu Quốc với tựa đề: “Khi Việt Nam Nói Chuyện Nhân Quyền” sẽ được Hải Nguyên trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.

      DLSN28012022bis QD

Khi Việt Nam Nói Chuyện Nhân Quyền

Lực Lượng Cứu Quốc

Thưa quí thinh giả,

Ngày 21 Tháng Mười Hai vừa qua, chính phủ Việt Nam ban hành Chỉ Thị số 34/CT-TTg do ông Vũ Đức Đam, phó thủ tướng ký, với nội dung “tăng cường thực hiện đề án đưa nội dung quyền con người vào chương trình giáo dục trong hệ thống giáo dục quốc dân.”

Chỉ thị này nằm trong một loạt các hoạt động của chính phủ tuyên truyền cái gọi là “nhân quyền” theo cách hiểu của họ nhằm chống lại, phản ứng lại, những lời chỉ trích gay gắt và liên tục của các chính phủ dân chủ phương Tây và các tổ chức nhân quyền quốc tế về chiến dịch đàn áp khốc liệt những tiếng nói bất đồng ở trong nước.

Nhân quyền (human rights) là một giá trị phổ quát cho mọi con người sinh sống trên hành tinh; đã được minh định trong các công ước của Liên Hiệp Quốc. Đặc biệt là Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Dân Sự và Chính Trị (ICCPR) năm 1966; quy định các bên tham gia ký kết, sẽ phải tôn trọng các quyền dân sự và chính trị của từng cá nhân, bao gồm quyền sống, quyền tự do tôn giáo, tự do phát biểu, tự do hội họp, quyền bầu cử và quyền được xét xử bình đẳng và theo đúng trình tự pháp luật.  Công Ước Quốc Tế về Các Quyền Kinh Tế, Xã Hội và Văn Hóa (ICESCR) năm 1966, quy định các quốc gia tham gia công ước phải cam kết trao các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa cho các cá nhân, bao gồm quyền tham gia nghiệp đoàn và quyền chăm sóc sức khỏe, quyền giáo dục, và quyền được bảo đảm mức sống phù hợp.

Việt Nam đã ký kết tham gia cả hai công ước quốc tế này ngày 14 Tháng Chín, 1982. Bây giờ ông thủ tướng Việt Nam tuyên bố “nhân quyền lớn nhất là cơm ăn, áo mặc” thì hóa ra ông ta đã sổ toẹt quy định của các công ước quốc tế mà Việt Nam đã long trọng ký kết. Đơn giản hóa “nhân quyền ‘chỉ là’ cơm ăn áo mặc,” phải chăng ông Chính muốn nói cái nhân quyền mà chính phủ của ông nhắm tới chỉ là một thứ “nhân quyền” của “Trại Súc Vật” – mượn tên tác phẩm “Animal Farm” của nhà văn Anh George Orwell – trong đó các thành viên súc vật không có nhu cầu gì khác hơn là được ăn no!

Theo Chỉ Thị số 34/CT-TTg nói trên, Học Viện Chính Trị Quốc Gia Hồ Chí Minh sẽ đứng ra biên soạn các tài liệu truyền thông, tài liệu chuyên khảo, tham khảo về giáo dục quyền con người sử dụng trong hệ thống trường học. Chưa cần đọc các tài liệu đó cũng đủ biết người ta sẽ dạy cho sinh viên học sinh cái “nhân quyền” gì. Tiến Sĩ Nguyễn Quang A ở trong nước gọi đó là “nhân quyền CSVN!”

Ông thủ tướng Cộng Sản còn cao ngạo thách thức: “Tôi sẵn sàng đối thoại với bất cứ ai trên thế giới này về vấn đề nhân quyền;” quả là hết sức đại ngôn, điếc không sợ súng! Ông Chính có đủ trình độ và can đảm để “đối thoại” về nhân quyền với một số công dân Việt Nam đang bị chế độ của ông cầm tù như các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Phạm Chí Dũng, cô Phạm Đoan Trang… hay không? Ông có dám đối thoại sòng phẳng, thực chất và cầu thị chứ không phải bằng dùi cui, còng số tám và các thủ đoạn vu cáo, chụp mũ hay không? Nếu ông Chính thực tâm muốn đối thoại một cách văn minh thì chắc không thiếu những nhân sĩ trí thức trong nước và đồng bào Việt Nam hải ngoại sẵn sàng “tiếp chiêu” ông bất kể ở đâu, bất kể lúc nào.

Chiến dịch đàn áp các tiếng nói bất đồng ở Việt Nam đang lên tới cao điểm trong những ngày cuối năm 2021 và hậu quả là Hà Nội đang bị phản đối chưa từng thấy của công luận quốc tế. Không chỉ các chính phủ Mỹ, Anh, Canada, Đức, Úc và nhiều nước khác lên tiếng lo ngại. Không chỉ các tổ chức nhân quyền toàn cầu như Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International), Theo Dõi Nhân Quyền (Human Rights Watch) lên tiếng mà cả các định chế Liên Hiệp Quốc như Văn Phòng Cao Ủy Nhân Quyền (OHCHR) cũng đã ra tuyên bố bày tỏ lo ngại sâu sắc và yêu cầu Việt Nam trả tự do ngay lập tức cho bốn nhà hoạt động nhân quyền Phạm Đoan Trang, Trịnh Bá Phương, Nguyễn Thị Tâm và Đỗ Nam Trung.

Bà Ravina Shamdasani, phát ngôn viên OHCHR, ra thông cáo hôm 17 Tháng Mười Hai, kêu gọi Việt Nam “bãi bỏ tất cả các quy định pháp luật vi phạm các quyền tự do cơ bản” và nói rằng các cáo buộc chống lại bốn người này là “mơ hồ và quá rộng do đó không phù hợp với các chuẩn mực nhân quyền quốc tế.” Đây là một trường hợp hiếm hoi mà một định chế Liên Hiệp Quốc “nặng lời” với một quốc gia thành viên về thành tích nhân quyền tồi tệ.

Điều mà Hà Nội phải làm  là bãi bỏ các điều luật mơ hồ và vô lý, tuân thủ quy định của các công ước quốc tế về nhân quyền mà họ đã ký kết, và trả tự do ngay cho các tù nhân lương tâm đang bị giam giữ trong các trại tù từ Nam chí Bắc,

Cảm ơn quí thinh giả đã đón nghe bài QD của chúng tôi.

You May Also Like