Đài ĐÁP LỜI SÔNG NÚI phát thanh từ 9 giờ 30 đến 10 giờ tối, giờ Việt Nam, mỗi đêm, trên tần số trung bình (AM) 1503 ký lô chu kỳ (kHz).
Với chủ trương luôn đề cao "Sự Thật", Đài phát thanh ĐÁP LỜI SÔNG NÚI mong mỏi là tiếng nói trung thực của những người Việt tha thiết đến tiền đồ của đất nước và hạnh phúc của toàn dân. Đài mở rộng đón nhận sự cộng tác, yểm trợ của đồng bào khắp nơi để góp phần mau chóng đẩy mạnh công cuộc dân chủ hóa đất nước.
Góc Khuất Cuộc Đời
Những người miền núi Nghệ An đói khổ
Thứ Ba ngày 14.05.2013
Mị dân, xảo trá, tham lam, đó là ba đặc tính rất cơ bản của nhà nước Cộng sản. Nhưng chưa dừng ở đó, họ không những mị dân mà còn lừa đảo ngay cả những đồng đội cũ, những con người từng có một thời đi theo tiếng gọi của họ, mang xương máu phó thác cho công nghiệp đánh chiếm miền Nam của Cộng sản... Để rồi, khi có đủ cái ăn, cái mặc, họ quay lưng với đồng đội, tiếp tục sa đà vào con đường tội ác. Hiện tại, họ rất tương xứng với câu nói nỏi tiếng của Marx: "Chỉ có con thú mới quay mặt đi trước nỗi đau đồng loại mà lo liếm bộ lông của mình". Hình như trước khi viết câu này, Marx đã hình dung được kết cục của chủ thuyết do mình đề ra! Xin mời quí thính giả nghe câu chuyện của Những người miền núi Nghệ An đói khổ do Bảo Hân biên soạn qua sự trình bày của Hướng Dương.
Nghệ An có công viên Hồ Chí Minh, làng Trù, làng Sen, nơi sinh ra, lớn lên của Hồ Chí Minh và có một khu vườn tâm linh với vài chục nhà ngoại cảm chuyên tìm mộ liệt sĩ Cộng sản. Sở dĩ chúng tôi giới thiệu như vậy là có lý do, mới nhìn vào, ai cũng ngỡ dân tỉnh này sẽ may mắn vì chí ít nó cũng là nơi sinh ra và lớn lên của lãnh tụ Cộng sản, nó là cái nôi Cộng sản, nhà nhà theo đảng, người người theo đảng, không kể miền ngược hay miền xuôi. Và đến thời kinh tế phát triển, chắc chắn nơi này sẽ được ưu tiên nhiều thứ. Nhưng trên thực tế thì không phải thế, người đói cũng không hiếm.
Trên một đất nước nghèo nàn, lạc hậu dưới sự chăn dắt của bầy lũ đỉnh cao trí tuệ ngu dốt CSVN thì thành phần đói khổ nhất là đồng bào Thượng du Bắc Việt. Dường như họ bị bỏ quên nơi núi cao rừng thẳm, tình cảnh này càng khốn khổ thêm nếu năm nào mà ông Trời quên mưa thì coi như cả trời lẫn người đều bỏ rơi họ. Chuyên mục Góc khuất Cuộc Đời tuần này xin gửi đến quí thính giả ký sự Gặp những người đói khổ ở Thanh Hóa của Hoàng Xuân Tiến qua sự trình bày của Hướng Dương.
Mùa khô, năm nào cũng như năm nào, những đồng bào dân tộc Thái Trắng ở miền núi Thanh Hóa phải đối diện với cái đói. Phần vì nguồn nước khô cạn, mùa màng thất bát, phần vì nợ nần và thất nghiệp. Có nhiều người già phải mang bị đi ăn xin, đi bộ cả trăm cây số để xuống đồng bằng làm thuê, vào rừng hái lá. Đời sống của họ còn ở dưới cả mức đói khổ.
Chuyên mục Góc khuất Cuộc Đời tuần này xin gửi đến quí thính giả ký sự "Huế, Festival làng nghề và mùa tháng Tư đỏ ối" của Trần Hải Hà qua sự trình bày của Huớng Dương. bài viết không đặc tả những mảnh đời riêng lẻ nhưng tự nó phản ánh một bức tranh đối lập giữa giàu và nghèo, giữa sự băng hoại từ văn hóa cho đến kinh tế, giáo dục của kẻ cầm quyền và những thao thức của đồng bào về những giá trị bị mất đi dưới bàn tay Cộng sản.
Cố đô Huế trầm mặc và sâu lắng, đây cũng là mảnh đất hằn những vết thương chiến tranh kể từ biến cố Mậu Thân 1968, đến những ngày đầu tháng Ba năm 1975, Huế bắt đầu biến động, cho đến ngày 26 tháng Ba, Huế chính thức rơi vào tay quân Bắc Việt, thành phố Huế thêm một lần điêu tàn. Nếu như năm 1968, Huế tan hoang và đầy âm khí bởi những cái chết oan khiên, những nấm mồ chôn tập thể, những cuộc tàn sát đẫm máu thì năm 1975, Huế rơi vào cơn hoảng loạn của những đoàn người chạy trốn sự khủng bố và lo sợ tai ương trong một tương lai không xa.
Đi bán nước dạo hay là chứng nghiệm nỗi thống khổ loài người?
Thứ Ba ngày 23.04.2013
Ký Sự “Bán Nước Dạo Hay Là Chứng Nghiệm Nỗi Thống Khổ Loài Người?” của Uyên Hà, trong chuyên mục Góc Khuất Cuộc Đời hôm nay sẽ phác họa những cuộc đời, những mảnh số phận mà trong đó ít nhiều mang bóng dáng của bạn trên đất nước Việt Nam thời Cộng Sản Xã Hội Chủ Nghĩa đầy man trá và ác ôn!, qua giọng đọc Hướng Dương để tiếp nối chương trình tối nay.
Họ là những người lao động nghèo, những công nhân mất sức lao động hoặc không thể ngóc đầu lên được vì đời sống quá khốn khó lại bị chèn ép từ những ông chủ vô nhân tính. Nhiều công nhân phải bỏ việc sau dịp tết Nguyên Đán Quí Tỵ bởi khi vào làm lại, công ty bắt họ phải ký lại hợp đồng mới, khoản thời gian hợp đồng cũ bị hủy hoàn toàn, không những không được tích lũy thời gian làm việc để được nhận các phúc lợi của người lao động khi về già mà họ còn bị đẩy xuống hàng công nhân tập sự, hưởng mức lương thấp hơn đang có. Chính vì thế, sau dịp Tết, vừa tốn tiền về quê thăm gia đình, vừa tốn công thuê phòng trọ mới vì phòng trọ cũ tăng giá, lại vừa mất khoản tiền lương ổn định, người lao động chơi vơi như cánh bèo giữa dòng. Họ chuyển sang bán nước dạo, bán trái cây dạo kiếm sống. Nhưng họ đâu được bình yên!
Câu chuyện ly tán của gia đình ông Huấn và nỗi thống khổ của một kiếp người lang thang kiếm cơm từ nơi này đến nơi khác nhưng vẫn giữ khí khái của một người lính Việt Nam Cộng Hòa. Đây không phải là một điển hình nỗi đau thân phận Việt Nam, mà là một chút ánh sáng, một ngọn lửa tinh thần cho những ai sống dưới bàn tay độc tài, gian ác cộng sản. Một thứ chủ nghĩa vô thần và mất nhân tính từ trong trứng nước, đẩy nhân loại vào nỗi đau phân ly, chết chóc…! Chuyên mục Góc Khuất Cuộc Đời tuần này gởi đến quý thính giả “Chuyện Kể Của Người Mua Ve Chai Đồng Nát” qua giọng đọc Hướng Dương để tiếp nối chương trình tối nay.
Ông có vợ và ba đứa con, mỗi đứa mỗi nơi, trước 1975, ông là một người lính thuộc binh chủng Dù của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, sau 1975, gia đình tứ tán, nhiều lần vượt biên nhưng không thành, rày đây mai đó, trốn từ miền Trung vào miền Nam, thay tên đổi họ. Như ông nói, cuộc đời ông gắn liền với hai chữ: trốn chạy. Năm 1955, ông theo cha mẹ trốn chạy vào miền Nam để tránh bàn tay đấu tố, giết tróc của Cộng sản Bắc Việt, vào Nam, gia đình ông trôi dạt kiếm chén cơm qua ngày từ Phương Lâm, Định Quán về Đà Nẵng, rồi ông gia nhập quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Tưởng được yên lành, nhưng chẳng bao lâu, ông lại phải trốn chạy một lần nữa để tránh các nhà tù cải tạo. Cái vòng lẩn quẩn ám vào ông, từ Bắc vào Trung, từ Trung vào Nam, rồi từ Nam trở về Trung, cuối cùng, tuổi già bóng xế lại lang thang mua ve chai kiếm sống qua ngày giữa miền Nam đất chật người đông.