Đài ĐÁP LỜI SÔNG NÚI phát thanh từ 9 giờ 30 đến 10 giờ tối, giờ Việt Nam, mỗi đêm, trên tần số trung bình (AM) 1503 ký lô chu kỳ (kHz).

Với chủ trương luôn đề cao "Sự Thật", Đài phát thanh ĐÁP LỜI SÔNG NÚI là tiếng nói trung thực của những người Việt tha thiết đến tiền đồ của đất nước và hạnh phúc của toàn dân. Đài mở rộng đón nhận sự cộng tác, yểm trợ của đồng bào khắp nơi để góp phần mau chóng đẩy mạnh công cuộc dân chủ hóa đất nước.


"Cầu xin đau cả loài người"*

Thứ Hai ngày 10.01.2013    

Đấng Cao Cả có cầm được nước mắt không khi một nghe một lời cầu xin đầy tha thiết, đầy bi thương cho những người đang bị giam cầm trong ngục tối vì dám đặt lên vai mình vận mệnh của đất nước. Lời cầu xin như tiếng chuông giáo đường cuối năm trong đêm lạnh giá, làm rung động những trái tim vô tội và hi vọng sẽ làm thức tỉnh được những tâm hồn chưa bước quá sâu vào tội ác, những thứ đang diễn ra hàng ngày trên đất nước VN. Trong tiết mục Chuyện Nước Non Mình, chúng tôi xin gửi đến quý thính giả bài viết của cô Phạm Thanh Nghiên có tựa đề: "Cầu xin đau cả loài người" sẽ được Dian trình bày để tiếp nối chương trình tối hôm nay.

Tôi vừa bóc đi tờ lịch cuối cùng của năm cũ vừa ngồi viết những giòng chữ vô nghĩa này như một cách tự vỗ về mình. Và cũng là để ngăn nỗi ám ảnh không tràn sang năm mới. Nỗi ám ảnh về một người phụ nữ đang mang thai phải sống trong ngục tù. Nỗi ám ảnh về một người phụ nữ khác bị đánh đập, bị lột quần áo để cho những kẻ -tự nhận mình là con người- khám xét khắp cơ thể ngay tại trụ sở phường công an, một nơi được hiểu là "làm nhiệm vụ bảo vệ công dân". Nỗi ám ảnh về một gia đình có đến ba người bị bắt trong vòng chưa đầy ba tháng.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh- Luật sư Lê Quốc Quân – là hình ảnh anh bị gần chục công an "kéo xềnh xệch" trước trụ sở Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội mà miệng vẫn hô vang: "Trường Sa- Hoàng Sa là của Việt Nam!". Đó là ngày 9/12/2007, ngày mà lần đầu tiên kể từ sau năm 1975, người dân dám xuống đường để bày tỏ lòng yêu nước, phản đối việc xâm lược của Trung Quốc đối với Việt Nam. Hồi đó, có lẽ anh còn chưa biết tôi. Sau này khi tiếp xúc với anh , tôi đã rất ngạc nhiên: chưa bao giờ anh nói với tôi về Nhân quyền hay Dân chủ, những giá trị mà cả tôi và anh đều đang theo đuổi. Tôi nhận ra một điều rất thú vị nơi anh, là anh thích truyện cười, truyện tiếu lâm và đã kể rất có duyên những câu chuyện ấy.

Khi tôi vừa mãn hạn tù hơn một tháng thì em trai anh, anh Lê Đình Quản bị bắt. Ít ngày sau, "công an Hà Nôị về tận quê ở xóm Vĩnh Hòa, giáo phận Vinh tìm bắt chị Nguyễn Thị Oanh là em con cậu ruột của anh Quân ngay

khi chị Oanh đang về quê để dưỡng thai và chăm sóc bố đang ốm". Bi kịch chưa dừng lại ở đó. Ngày 27/12/2012, đang trên đường chở con đi học thì anh Quân bị hàng chục công an chặn bắt, đồng nghĩa với việc họ cũng cướp

luôn tuổi thơ của con anh. Cả ba anh em họ đều bị bắt với tội danh "Trốn thuế" trong khi "chi cục thuế quận Đống Đa đã đưa công ty VietnamCredit ( do anh Lê Đình Quản làm Giám đốc) vào danh sách khen thưởng vì nộp thuế đủ và đúng hạn". Tôi không thể hình dung ra được mình sẽ chịu đựng thế nào nếu phải ở trong hoàn cảnh ấy. Anh sẽ phải sống những ngày tháng trong tù để đau nỗi đau của mẹ, của vợ, của con anh. Sẽ phải đau nỗi đau của người em gái và đứa cháu đang đợi ngày chào đời.

Hồi bị biệt giam, tôi ở cạnh buồng của Quỳnh, một người tù cũng đang chờ ngày được lên chức bố. Quỳnh bị bắt khi về chịu tang bố sau những ngày trốn nã. Quỳnh bảo với tôi: " Có lẽ vợ em sẽ sinh đúng ngày cúng 49 của bố em, chị ạ. Nhưng không biết là con trai hay gái". Đêm nào Quỳnh cũng hát, và hát rất hay những bài hát thật buồn. Tôi hay bị ám ảnh bởi giọng hát ( đúng hơn là tâm trạng) của Quỳnh.Tôi nhớ nhất là những câu:

" Hỡi những bạn bè nằm trong lao lý

Con tôi chào đời là trai hay gái?

Em ơi ở nhà lo cho con em nhé

Anh xin hẹn lại kiếp sau trọn đôi..."

Tôi không biết vợ Quỳnh sinh con trai hay gái, có sinh đúng thời gian Quỳnh tính toán hay không và Quỳnh bị kết án bao nhiêu năm vì sau đó ít hôm, cậu ta bị chuyển đi nơi khác. Nhưng ít ra, vợ Quỳnh khi sinh nở dù vắng chồng vẫn sẽ được gia đình nội ngoại, bạn bè chăm sóc, chúc phúc. Quỳnh, sau ít năm trở về sẽ được ôm con vào lòng để tận hưởng hạnh phúc của tình phụ tử. Hoàn cảnh ấy tuy đáng thương nhưng không đáng lo như chị Oanh.Việc bắt giữ và giam một phụ nữ đang mang thai không chỉ vi phạm pháp luật (cụ thể là điều 88 Bộ luật Tố tụng hình sự, vi phạm Luật Bảo vệ và chăm sóc bà mẹ và trẻ em, vi phạm một số điều được quy định

trong Bản Tuyên ngôn Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc mà chính Việt Nam đã tham gia ký kết) , mà còn xúc phạm nghiêm trọng đến truyền thống đạo đức và danh dự của người Việt Nam.Thêm nữa, gia đình Luật sư Lê Quốc Quân cho biết họ "nhận được thông tin là thân nhân bị phân biệt đối xử trong trại giam".

Lấy tư cách là một cựu tù nhân lương tâm, tôi dám khẳng định chuyện bị "phân biệt đối xử" là có cơ sở. Chị Oanh, dẫu không bị bắt với cái tội gọi là

"Tuyên truyền chống Nhà nước..." như tôi song chỉ với lý do là em họ Luật sư Lê Quốc Quân, một nhà đấu tranh Dân chủ cũng đủ để chị bị ... đối xử đặc biệt. Người ta sẽ cô lập chị với những người tù khác, sẽ coi chị như một tên phản động đáng ghét. Sẽ đe dọa hoặc cảnh cáo bất cứ ai muốn gần gũi hay giúp đỡ chị. Mà một người phụ nữ đang mang thai rất cần sự giúp đỡ. Người ta sẽ dùng luật ( bảo là đã được quy định trong văn bản hẳn hoi), để gia đình không được gửi chăn , quần áo ấm vào cho chị. Hoặc cho gửi thì phải kèm theo một... điều kiện nào đó mà chị không thể hay không muốn thực hiện. Như tôi chẳng hạn. vì không chịu cho họ đóng dấu chữ "PHẠM NHÂN" vào quần áo nên tôi đã phải chống chọi với cái lạnh cắt da cắt thịt suốt mấy năm trời. Chị sẽ không được mua đồ ăn, đồ dùng " quá tiêu chuẩn" và như thế chị sẽ phải chịu đói, chịu rét vì "pháp luật quy định thế". Chưa hết, hàng ngày chị sẽ phải chịu thẩm vấn, có khi ngày hai lần và có thể sẽ kéo dài đến hàng tháng trời. Chỉ mong sao họ không xiềng chân chị như đã làm với tôi.

Lúc này, tôi không dám nghĩ đến những điều kinh khủng hơn. Tôi không muốn nhớ lại nhưng chuyện về một người bạn tù đã chết trước khi tôi về ít hôm cứ lởn vởn trong óc. Chị Tuyên đã kể về đoạn đời đẫm nước mắt của chị. Chồng mất sớm, chị phải bương chải kiếm sống nơi đất khách quê người. Rồi chị gặp một người đàn ông khác. Ngày bước chân vào tù chị cũng đang mang thai. Chị không hiểu vì sao mà họ- những viên an ninh điều tra- lại đánh chị đến nỗi sảy thai như thế. Trong khi những gì chị biết, chị làm, chị đã khai hết rồi. Lên trại, chị được xếp vào đội làm nông nghiệp, ở chung buồng với tôi. Những ngày chị ốm, quản giáo vẫn bắt chị đi làm. Đến khi bệnh tình quá nặng, không thể gượng được nữa, người ta cho chị đi bệnh viện. Một lần, chị nói với tôi: " chị mà chết chắc chắn sẽ phù hộ cho Nghiên". Tôi nghe lạnh cả người! Mấy bữa sau chị chết thật.

Kể câu chuyện này, tôi biết thật không công bằng với bạn đọc khi năm mới đang về. Tôi càng không có ý gieo vào lòng những người thân của chị Oanh sự lo lắng và hoảng loạn. Nếu chỉ vì chị là em họ anh Quân khiến họ đối xử khắt khe thì tôi hy vọng rằng cùng một lý do như thế, họ sẽ không gây tội ác với chị. Trong thời khắc cuối cùng của năm 2012 này, giữa cái lạnh thấu

xương của tiết trời Hà Nội, tôi mong rằng các anh chị được bình an và "cảm nhận được sự tự do ngay cả khi bị giam cầm" như chính lời anh Quân từng viết. Lê Quốc Quân, Lê Đình Quản, Nguyễn Thị Oanh, Nguyễn Hoàng Vi những con người đã sống không chỉ với thân phận của riêng mình. Các anh chị đã biết đặt lên vai mình vận mệnh của đất nước. Và tha thứ cho những kẻ gây tội ác với mình như lời Chúa dạy.

Con cầu xin Đấng Tối Cao hãy ngăn chặn những bàn tay tội ác và che chở cho con cái của Người. Để sẽ không còn ai phải tù oan, không một sinh linh nào phải chờ đợi để được chào đời trong ngục tối. Để không còn cô gái nào bị đánh đập, bị lột trần ngay trong đồn công an như Hoàng Vi chỉ vì lòng yêu nước. Thượng Đế ơi! con cầu xin Người, lời "cầu xin đau cả loài người".

Hải Phòng ngày 31/12/2012

Phạm Thanh Nghiên

(*): Nhan đề một bài thơ của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, viết năm 2007.

 

Add comment


Security code
Refresh

Chương Trình Phát Thanh

1. Thứ Năm 27.11.2014 Play Download this Song
2. Thứ Tư 26.11.2014 Play Download this Song
3. Thứ Ba 25.11.2014 Play Download this Song
4. Thứ Hai 24.11.2014 Play Download this Song
5. Chủ Nhật 23.11.2014 Play Download this Song
6. Thứ Bảy 22.11.2014 Play Download this Song
7. Thứ Sáu 21.11.2014 Play Download this Song

Ủng Hộ Đài

Đóng góp ý kiến và yểm trợ Đài qua địa chỉ

Vietnam Democracy Radio (VDR)
PO Box 612882
San Jose, Ca 95161
Email: lienlac.dlsn@gmail.com
Điện thoại: 408-663-9860408-663-9860

Ủng Hộ Đài bằng Paypal và thẻ tín dụng

Phiếu Yểm Trợ Đài

tãi về máy phiếu bảo trợ

LatestAudioProgramDownload

DLSN_phone

Dự Thảo Hiến Pháp

DuThaoHienPhap-DaoTangDuc

Phê bình Hiến Pháp CSVN 2013

Phe_binh_HPVN