Bình Luận: Thoát khỏi thời thực dân phong kiến, rồi lại bị giai cấp thống trị mới đè đầu cưỡi cổ

 

Kính thưa qúy thính giả, giai cấp quan chức và tư bản Đỏ ngày hôm nay cai trị nhân dân còn tàn độc gấp trăm lần thực dân và phong kiến thuở xưa. Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình luận của Song Chi với tựa đề: “Thoát khỏi thời thực dân phong kiến, rồi lại bị giai cấp thống trị mới đè đầu cưỡi cổ” _sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối nay.

Thoát khỏi thời thực dân phong kiến, rồi lại bị giai cấp thống trị mới đè đầu cưỡi cổ

Song Chi

Có một thời ở miền Bắc XHCN, ai nhà nghèo, thuộc tầng lớp bần cố nông, nông dân, công nhân thì khoe ra, còn ai có tiền, có học lại phải giấu đi, như là tội lỗi.

Có một thời ở miền Nam sau ngày đất nước thống nhất, phụ nữ phải giấu, hoặc vứt bỏ những chiếc áo dài, áo đầm, chùi hết sơn móng tay, mặc vào những bộ áo bà ba đơn sơ, thanh niên đi ra đường nếu tóc dài, quần loe là bị chặn lại sởn tóc, cắt xén ống quần.

Có một thời những người cộng sản VN tập hợp người dân dưới ngọn cờ lật đổ chế độ phong kiến, đánh Pháp đuổi Mỹ, xỉ vả lên án chế độ tư bản, giai cấp tư sản hết lời.

Cái thời ấy đã qua lâu lắm.

Từ lâu rồi, quan chức cán bộ cộng sản đã sống hoàn toàn khác, đi ngược 180 độ với những gì họ nói, với lý thuyết, lý luận, lý tưởng xã hội chủ nghĩa, cộng sản chủ nghĩa. Bây giờ ở VN, quan chức cán bộ cộng sản với tầng lớp tư bản Đỏ là những người giàu nhất, có tài sản của chìm của nổi, cuộc sống hưởng thụ, ăn chơi xa hoa gấp nhiều lần giai cấp phong kiến, tư sản trước đây.

Xã hội VN bây giờ phân chia rõ ràng thành 2 giai cấp/tầng lớp: giai cấp thống trị-gồm đám quan chức và đám tư bản Đỏ, cấu kết với nhau vơ vét sạch sành sanh tài nguyên đất nước, ăn trên đầu trên cổ nhân dân, và giai cấp bị trị là toàn bộ dân chúng còn lại, chỉ có cái quyền duy nhất là làm việc và đóng thuế, ngoài ra không có bất cứ cái quyền gì, từ được phép mở mồm nói khác ý đảng, nhà nước cho tới quyền được sống cho ra cái hồn người.

Chuyện quan chức cán bộ cộng sản VN có cuộc sống giàu có, ăn chơi tiêu tiền như rác không có gì là mới lạ, trên mạng xã hội và ngay cả báo chí nhà nước VN thỉnh thoảng lại trưng ra những ngôi biệt thự, biệt phủ to đùng, nội thất xa hoa, cái thì kiểu Tàu cái thì kiểu Tây của các quan chức chỉ mới ở cấp huyện cấp tỉnh cho tới cấp Bộ trưởng, Thứ trưởng trở lên. Như hình ảnh căn phòng khách được gọi là “phòng khánh tiết” của ông Cựu Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh chẳng hạn, mà nhiều người đã cho rằng ngay cả phòng tiếp khách tại Tòa Bạch Ốc cũng còn thua xa độ hào nhoáng, với nội thất toàn đồ đắt tiền và bộ ngai vàng đầu rồng kệch cỡm y như ngai vua phủ chúa; rồi chuyện con cháu họ đi du học ở nước ngoài mà ăn xài như nước ra sao, v.v…

Tư bản Đỏ, họ là ai, họ có cái gì giống và khác với giai cấp tư bản trong một chế độ dân chủ?

Nhìn vào xã hội VN bây giờ, những người có thể vừa giàu có, có cơ sở làm ăn kinh doanh lớn nhưng lại trụ vững được lâu dài thì hoặc phải có mối quan hệ “thân hữu”, thậm chí con ông cháu cha của các quan chức cán bộ cộng sản, hoặc là các công ty “sân sau” của họ. Phần lớn họ là những người có gia đình gốc gác “cách mạng”, nhiều người đi du học ở Liên Xô hoặc các nước XHCN Đông Âu cũ trở về.

Nếu không có gốc vững, có quan hệ tốt, biết “chung chi” thì dù có tài năng, kinh doanh giỏi, cũng không trụ được mà sẽ bị các quan chức địa phương hay trung ương tìm cớ “đánh” cho sập để cướp trắng tài sản. Câu chuyện của những đại gia Liên Khui Thìn, Tăng Minh Phụng… cho tới tỷ phú Việt kiều Trịnh Vĩnh Bình – vua “chả giò” chỉ là một trong vô số ví dụ mà thôi.

Phần lớn tư bản Đỏ giàu có nhờ kinh doanh trong những lĩnh vực như bất động sản, khai thác tài nguyên đất nước, kinh doanh dịch vụ du lịch, nhà hàng, xuất nhập khẩu… Rất ít người trong số họ tạo được những thương hiệu nhờ phát minh, sáng chế, sáng tạo ra cái gì có ích cho dân cho nước, hoặc tạo dựng nên những thương hiệu uy tín cả trong và ngoài nước, như những thương hiệu quốc tế của các nước trong khu vực từ Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan…

Điểm chung giữa phần lớn quan chức cán bộ và phần lớn tầng lớp tư bản Đỏ của một chế độ độc tài là họ vô cảm đến lạ lùng trước nỗi khổ của nhân dân, trước hiện trạng của đất nước. Chẳng hạn, vừa rồi ông Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm có thể thản nhiên ngồi ăn trong một nhà hàng thuộc loại đắt đỏ nhất thế giới trong khi hàng triệu người dân Việt Nam đang khốn khó lao đao vì đại dịch, hàng chục ngàn người chết, hàng triệu người mất việc, đứt bữa, không có gì ăn, phải sống nhờ lòng từ thiện của đồng bào hoặc phải tháo chạy hàng trăm cây số về quê vì chịu không nổi. Sau khi đi ăn chơi xa xỉ, ông Bộ trưởng đến đặt vòng hoa tại mộ Karl Marx tại nghĩa trang Highgate, London mà không hề ghé thăm nơi 39 người Việt đã chết tức tưởi trong thùng chiếc container đông lạnh năm 2019-một thảm kịch rúng động lương tâm người dân Anh và thế giới.

Còn bà tỷ phú Nguyễn Thị Phương Thảo, Chủ tịch kiêm CEO của VietJet Air, Chủ tịch Tập đoàn Sovico, vừa rồi đã tài trợ 155 triệu bảng Anh cho Linacre College, một trường nhỏ trực thuộc Đại học Oxford của Anh, thì dư luận VN chê nhiều hơn khen, vì họ cho rằng trong lúc VN còn nghèo, quan chức cao cấp VN hễ ra nước ngoài là vác mặt đi xin đi vay các nước, trong đại dịch vừa rồi VN cũng đi xin vaccine khắp thế giới, đời sống của đại đa số người dân còn quá khổ, còn thiếu thốn từ những chiếc cầu bắc qua sông cho trẻ em vùng sâu vùng xa đến trường an toàn hơn, thiếu trường học, thư viện tốt, thiếu thốn bệnh viện… thì việc đem tiền đi tài trợ cho một nước giàu hơn, đầy đủ hơn VN rất nhiều là điều không được thuận lòng người cho lắm, nếu không muốn nói là vô cảm trước nỗi khổ của nhân dân, dẫu biết rằng tiền của bà Thảo, của công ty bà, bà muốn sử dụng thế nào tùy bà.

Tóm lại, so với giai cấp phong kiến, tư bản trước kia, giai cấp thống trị ở VN dưới chế độ độc tài toàn trị do đảng cộng sản lãnh đạo kém xa về mặt cốt cách, nhân cách, khí tiết, nhưng giàu có hơn gấp nhiều lần và cũng tham nhũng nặng nề hơn.

Riêng quan chức cộng sản thì chỉ giỏi hại dân hại nước, những “thành tích” phá hoại của đảng cộng sản đối với đất nước này cũng như sự tàn ác của họ đối với nhân dân trong suốt hơn bảy thập kỷ qua, thật sự vượt xa ngay cả những thời kỳ đen tối nhất của lịch sử VN./.

You May Also Like