Hồi Ký Vũ Cao Quận: Chín ngày trong một đời người (Phần cuối)

Để tưởng niệm “Người Lính Già Vũ Cao Quận”, Đài DLSN trân trọng giới thiệu tập hồi ký “Chín ngày trong một đời người”.Hôi  do Bá Cơ diễn đọc và sẽ được phát thanh vào mỗi tối thứ tư hàng tuần.Sau đây là phần cuối

Thay cho lời kết

Đã đến lúc tôi khép lại những dòng hồi ký cũng đã khá dài và còn một lẽ nữa là những cơn choáng do thiểu năng tuần hoàn não và những cơn co thắt tim bất chợt do thiểu năng mạch vành, tôi cố viết vài lời cuối cũng chỉ dám nghĩ là để cho con cháu của tôi hiểu tôi. Còn nếu may mắn lọt tai, lọt mắt các bạn bè cũng là dịp tôi tâm tư cùng các bạn.

Con đường quá khứ đang trải ra phía sau lưng tôi với những hân hoan, hứng khởi lao vào vòng xoáy của cuộc Cách mạng, rồi trải qua cuộc kháng chiến 9 năm chống Pháp rồi chống Mỹ với niềm cả tin pha lẫn cuồng tín, đau thương và mất mát, máu và nước mắt để làm trọn nghĩa vụ của một người lính đem thân trai dấn thân vào chốn sinh tử để đền đáp ơn nước rồi đến hôm nay tôi đứng trên mảnh đất của hiện tại bàng hoàng, ngơ ngác nhìn về tương lai mờ ảo của con đường phía trước, con đường tiến tới tự do dân chủ, ấm no hạnh phúc còn đầy gập ghềnh quanh co xa vời vợi. Thế mới biết:

Thế gian vạn sự giai báo ảnh

  Thiên kiếp duy dư nhất điểm tình

Tạm dịch:

Sự đời có khác chi bọt nước

  Muôn kiếp còn chăng m ột chút tình

 

Cũng xin với các “nhà lý luận quáng gà” đừng chụp cho cái mũ “chống này, chống nọ”. Những kẻ cơ hội lại hay gán ghép cho những người trung thực là kẻ cơ hội thì tôi có một “ranh ngôn” mới nghĩ ra:

“Chỉ có kẻ đào ngũ trước cái chết chứ chưa thấy kẻ nào đào ngũ trước quyền lực nó nằm trong tay…!”

Xin nhắc lại câu nói của Sextus Empiricus: “Cối xay của tạo hóa nghiền chậm chạp, nhưng nghiền rất tinh vi”. Để nhắc nhở cho hậu thế nhớ rằng: lịch sử rất công bằng sẽ dần dần tước đoạt những vòng nguyệt quế trên đầu những kẻ lộng quyền và quàng những vòng nguyệt quế vinh quang đó cho những người xứng đáng trước sự chứng kiến của trời của đất, của lòng người dù có phải “tam bách dư niên hậu!”.

Vì căn bệnh, những ngón tay tôi càng run rẩy mổ phím chữ không còn chính xác mà những dòng hồi ký này nó tuôn ra như từ một cái vòi nước, không kịp “nghĩ nháp”, cũng không đủ sức viết nháp, nghĩ tới đâu thì “mổ cò” tới đó, nên câu cú lủng củng, diễn đạt thiếu mạch lạc, mắc lỗi chính tả cũng khá nhiều mong được lượng thứ.

Xin dùng bài thơ nghĩ khi 9 ngày bị giam ở trong tù để kết thúc những dòng hồi ký này:

Tôi Yêu Cuộc Đời Này

 

Thế đó. Tự nhiên bỗng ngồi tù

Một ngày như thể tự ngàn thu

Ngẫm đời mới thấy hay hay nhỉ?

Chẳng bạn, chẳng ta, chẳng phải thù !

 

 Đứng lặng bên song sắt xà lim

Tán bàn lảnh lót vọng tiếng chim

Tự do… những thấy xa vời quá

Xót cuộc đời ta, nhói con tim

 

Ta nghe còi rúc báo tầm tan

Thương hè rộn rã tiếng ve ran

Phượng đỏ rực trời bên hè phố

Lửa lòng thiêu đốt cháy tâm can

 

Dòng đời vẫn cứ trôi, trôi mãi

Chân lý. Người ơi… chốn nơi đâu?

Cửa sắt đang nặng nề đóng lại

Đâu dễ gì giam được cái đầu

 

Sắp cổ lai hy, bỗng vào tù

Âu là… kỷ niệm buổi tàn thu

Mùi đời đã trải bao sinh tử.

Một kiếp nhân sinh: Kiếp phù du

 

Tôi biết rằng tôi: Chấu đá voi

Nhưng vẫn là con của giống nòi

Thế cờ thôi đã đành lỡ bước

Tôi khép lòng tôi trong đơn côi… !

 

 

Những ngày đông lạnh cuối năm Tân Tỵ

01-02-2002

 

Người lính già

Vũ Cao Quận

You May Also Like