CHUYỆN NƯỚC NON MÌNH: Cẩm Nang Nuôi Tù

Thưa quý thính giả,

Phạm Đoan Trang là một chiến sĩ tranh đấu cho tự do, dân chủ. Trong nhiều tác phẩm đấu tranh của cô chúng tôi đã chọn cuốn” Cẩm nang nuôi tù” để giới thiệu với thính giả vì nó rất cần thiết cho rất nhiều gia đình có thân nhân đang bị bạo quyền cầm tù. Hơn nữa làn sóng bắt bớ vẫn đang lan rộng nên sẽ có nhiều người sẽ phải ở trong thân phận” nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”.

Sau đây mời quý thính giả theo dõi phần tiếp theo của Cẩm Nang Nuôi Tù sẽ do Bảo Trân diễn đọc.

8. Mời làm việc vì nội dung nào thì chỉ xoay quanh vấn đề đó,

không trả lời các câu hỏi bên ngoài nội dung làm việc.

9. Cũng trên nguyên tắc “bình đẳng trước pháp luật”, “suy đoán vô tội”, và một số quyền khác, thì bạn có quyền sử dụng điện thoại. Trên thực tế, tất nhiên công an sẽ yêu cầu bạn nộp điện thoại cho công an “giữ”, và nếu bạn từ chối thì chúng sẽ cướp. Chúng ta không chống lại nổi công an khi chúng dùng bạo lực, nhưng ít nhất phải cho công an thấy rõ rằng bạn hiểu luật và bạn thừa biết công an sai

10. Chỉ làm việc với người có tên trong giấy mời, còn những người khác (nếu có) thì bạn có quyền từ chối trả lời các câu hỏi của họ. Đừng để họ cậy đông “lấy thịt đè người”.

Đọc thêm

Tại sao an ninh bắt một nhà hoạt động?

Những câu hỏi mà dư luận luôn đặt ra trong mỗi vụ án chính trị là: Tại sao công an lại bắt nhà hoạt động đó, vào thời điểm đó? Sao lại bắt người này mà không phải là người kia? Tiêu chí nào để chính quyền công an trị bắt một nhà hoạt động? Có phải do họ có khả năng thu hút quần chúng? Có phải do họ âm mưu dùng vũ khí, bạo lực? Có phải do họ chống Trung Quốc? Có phải do họ là người của phe phái nào trong chính quyền? v.v.

Đó là những câu hỏi chưa bao giờ có lời giải đáp xác thực, vì nhà cầm quyền luôn giấu kín câu trả lời. Kết luận điều tra của công an, cáo trạng của Viện Kiểm sát, phán quyết của Tòa án không bao giờ nêu được nguyên nhân chính xác và sâu xa của mỗi vụ án chính trị. Chúng ta chưa bao giờ biết được thật sự vì sao những người chỉ lên tiếng ôn hòa như Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Xuân Nghĩa, Điếu Cày, Ba Sàm, Mẹ Nấm v.v. bị bắt tù. (Và ngược lại, nhiều người “hoạt động mãi vẫn không bị bắt”).

Nói chung, có nhiều lý do để lực lượng bảo vệ chế độ bắt một

cá nhân nào đó, ví dụ:

  • Cần dằn mặt phong trào đấu tranh, răn đe các nhà hoạt động khác;
  • Cần gây mất tập trung, gây rối, làm nhiễu loạn phong trào đấu tranh, nôm na là “phá thối cho chúng nó không yên thân làm nổi việc gì”;
  • Cần tiêu diệt ngay một nhóm hội có biểu hiện “có tổ chức, làm được việc”, bởi lý thuyết mà an ninh Việt Nam thuộc nằm lòng là luôn phải đập tan tổ chức phản động từ trong trứng nước, không để tia lửa bùng phát thành ngọn lửa;
  • Cần tiêu diệt đối lập, đối thủ chính trị tiềm tàng;
  • Cần “hàng” để mặc cả cái gì đó với quốc tế, chủ yếu là Mỹ và phương Tây;

 

  • Cần thể hiện lập trường, quan điểm, thái độ nào đó với quốc tế, chủ yếu là Mỹ và Trung Quốc;
  • Cần giải ngân nguồn kinh phí khổng lồ dành cho hoạt động trấn phản (chống phản động);
  • Cần lên lon, lên lương, lên chức, khen thưởng;
  • Thù hằn cá nhân của công an, nhóm lợi ích (ví dụ các công ty tư nhân, các tập đoàn kinh tế, quân đội), phe phái trong đảng… đối với nhà hoạt động;
  • Phe này cần bắt để đổ vấy và bôi xấu phe kia (trong nội bộ

lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản);

  • v.v.

Ở tầm vĩ mô, nghĩa là cấp cao nhất trong nhà nước (tạm không tính các cấp dưới trong ngành an ninh với tâm lý háo danh, khao khát lập thành tích để được lên cao hơn), thì: Tùy theo từng thời điểm và bối cảnh chính trị xã hội chung, nhà cầm quyền sẽ có quyết định bắt hay không bắt một (hoặc một vài) nhà hoạt động. Thường thường, khi nhà cầm quyền cần ký kết các hiệp định thương mại hoặc tìm kiếm các nguồn vốn, nguồn hỗ trợ từ các nước Phương Tây, họ sẽ nương nhẹ tay hơn với các nhà hoạt động.

Ngược lại, khi nhà cầm quyền cần lấy lòng Trung Quốc, họ sẽ mạnh tay hơn với giới bất đồng chính kiến, nhất là đối với những nhà hoạt động chống Trung Cộng. Khi đó họ sẽ bắt giữ nhiều hơn, bắt giữ hàng loạt và sẵn sàng đưa ra những mức án rất cao. Tuy nhiên, cũng tùy theo đánh giá, các tiêu chí bí mật của họ mà họ sẽ quyết định việc bắt ai, không bắt ai.

Những tiêu chuẩn, tiêu chí này không tuân theo quy luật logic thông thường, như: Ai có ảnh hưởng lớn và tương đối nổi tiếng thì mới bị bắt còn những người vô danh trên mạng xã hội thì không sao.

You May Also Like