Đất Nước Đứng Lên: Làm án

Thưa quý thính giả, chỉ với mục đích phục vụ quyền lực chính trị mà đảng cộng sản đã áp đặt vô số án oan trên đầu lương dân vô tội suốt 45 năm qua.

Để tiếp nối chương trình hôm nay qua tiết mục Đất Nước Đứng Lên, mời quý thính giả đài ĐLSN theo dõi bài viết “Làm án” của Đỗ Ngà qua sự trình bày của Khánh Ngọc.

Làm án.

Bản cáo trạng là bản ghi chép sự thừa nhận của bị can về những hành động mình đã làm. Bản cáo trạng được làm bởi cơ quan điều tra và mục đích của nó là để tòa án căn cứ xét xử. Chính vì vậy, tính trung thực của một bản cáo trạng là rất quan trọng. Bức cung, thông cung và nhục hình đều dẫn đến một bản cáo trạng sai lệch và từ đó xảy ra oan sai.

Bức cung là gì? Là chủ ý làm sai lệch bản cáo trạng theo kịch bản của cơ quan điều tra vẽ ra, còn nhục hình là công cụ phi pháp mà cơ quan điều tra lén lút dùng để đạt mục đích làm ra cho được bản cáo trạng như ý. Còn thông cung là chủ ý làm sai lệch bản cáo trạng theo kịch bản của những nghi can, bị can hoặc những người làm chứng.

“Án tại tòa” là quá trình xét xử của tòa án dựa vào quá trình tranh luận trước tòa giữa luật sư bào chữa và đại diện cơ quan công tố, bản cáo trạng chỉ là căn cứ để tranh luận chứ không phải là căn cứ để kết án. Sự đuối lý của đại diện cơ quan công tố cho thấy bản cáo trạng có vấn đề. Chính vì vậy mà án tại tòa là một hình thức xét xử để hiệu chỉnh cái sai (nếu có) của cơ quan điều tra. Nếu có hiện tượng bức cung thì qua tranh luận, người ta có thể lật tẩy bản chất giả tạo của bản cáo trạng. Lúc ấy, nhân viên điều tra có thể sẽ bị buộc tội bức cung nhục hình và bị truy tố. Như vậy có thể nói “án tại tòa” chính là một cơ chế làm án chặt chẽ, dân chủ và công bằng của hệ thống tư pháp ở các nước dân chủ. Chính cách làm án như thế này nên tòa án mới bảo đảm vai trò thực thi công lý.

Khác với các nước dân chủ thì ở Việt Nam, tòa án xét xử chủ yếu dựa trên bản cáo trạng do cơ quan điều tra cung cấp và mức án được định đoạt do cơ quan công tố đề nghị. Cách làm án như vậy người ta gọi là “án tại hồ sơ”. Nếu nói “án tại tòa” đề cao vai trò luật sư bào chữa thì “án tại hồ sơ” cho thấy vai trò của luật sư khá mờ nhạt. Đặc biệt là những vụ án có liên quan đến những người bất đồng chính kiến thì vai trò luật sư gần như không có tác dụng gì, lúc đó người ta gọi kiểu làm án này là “án bỏ túi”. Nó biến hệ thống tư pháp của CS Việt Nam thành nơi hàm oan cho dân và trượt theo cái sai của cơ quan điều tra thay vì mang lại công lý cho người dân như tòa án xứ dân chủ.

Đấy là sự trượt dài của hệ thống tư pháp CS, nếu không có tam quyền phân lập thì không thể nào sửa được lỗi hệ thống này được. Vì sao? Vì đơn giản mục đích của bộ máy độc tài toàn trị là “tất cả vì mục đích cai trị bất chấp công lý”, cho nên cái sai của hệ thống tư pháp của CS là không thể sửa. Vì nếu sửa quy trình tố tụng cho giống các nước dân chủ thì làm sao thỏa mãn mưu đồ cai trị của ĐCS?

Trước đây, cách vận hành rừng rú của hệ thống tư pháp CS không thể nào làm cho dân nhận ra nhưng nay là thời đại internet, thời đại mà mạng xã hội đưa con người xích lại gần hơn, nên những cách làm án rừng rú như vậy không thể nào giấu diếm được. Vậy đứng trước ánh sáng văn minh làm lộ bộ mặt rừng rú của nền tư pháp Cộng sản thì ĐCS đã làm gì? Xin thưa họ lấy sai sửa sai. Nghĩa là để che đậy cái sai của tòa án, ĐCS đã dùng đài truyền hình quốc gia Việt Nam VTV như là một công cụ làm án để che đậy cái sai trước đó của hệ thống tư pháp.

Cách “thú tội trên truyền hình” là một hình thức làm bản cáo trạng theo kiểu bức cung. Ở đây tôi nói “bức cung” chứ không phải nhục hình. Để làm bản cáo trạng này, cơ quan công an đã phối hợp với VTV để dàn dựng một “bản thú tội” theo ý muốn. Kịch bản do công an soạn còn quay phim và cắt ghép clip là do VTV thực hiện. Để đưa nạn nhân vào tròng, công an dùng thủ đoạn hoặc dụ dỗ hoặc đe dọa hay mua chuộc hoặc cuối cùng phối hợp tất cả các chiêu thức ấy vv.. cốt để phạm nhân nói ra được lời theo ý của công an. Trong quá trình “thú tội” ấy, nếu phạm nhân có chèn lời nói thật để minh oan cho mình thì tất sẽ bị VTV cắt bỏ khi làm hậu kỳ cho clip trước khi lên sóng. Khi VTV phát sóng, thì xem như “lời tự thú” này đã tự buộc tội bị can và bao biện cho sự sai trái của chính quyền. “Đấy! Thấy chưa? Phạm nhân thú tội chứ bọn tao đâu có bức cung!”, ý của chính quyền là vậy. Cho nên, để hiểu CS, chúng ta nên nhìn thấu đằng sau hậu trường của những “lời thú tội” chứ không nên chỉ xem nội dung đưa lên sóng. Đấy là chưa nói đến khía cạnh vi phạm quyền con người nghiêm trọng của thủ đoạn này.
Như vậy qua đây chúng ta thấy rằng, hễ có “thú tội trên truyền hình” thì ắt có sai phạm nghiêm trọng của quy trình tố tụng. Vụ Trịnh Xuân Thanh là sai phạm ở giai đoạn bắt người bằng cách bắt cóc. Ở vụ Đồng Tâm là CS dùng lời thú tội trên truyền hình để che đậy cho hành vi tội ác của Bộ Công an khi nửa đêm tập kích vào nhà dân giết người phanh thây. Trong ngày xử cuối cùng của tòa giám đốc thẩm vụ án Hồ Duy Hải, sai phạm của cơ quan tố tụng thì đã rõ, hành động ra chợ mua vật chứng để ghép tội là sai trắng trợn rồi, dấu vân tay không khớp với vân tay bị cáo mà kết án tử là sai rõ ràng rồi. Vậy nên, khi VTV lên sóng kết án Hồ Duy Hải y án thì người ta đã thấy, ý đồ của Trung ương thế nào rồi.

Đó là toàn cảnh của cách vận hành đồng điệu của các cơ quan trong bộ máy chính quyền CS, nó bất chấp công lý, chỉ có một mục đích duy nhất là phục vụ quyền lực chính trị. Rất đáng tởm!

Đỗ Ngà

You May Also Like